Từ cầu thủ bóng đá giải Ngoại hạng Anh trở thành Tu sĩ Linh mục Dòng Đaminh

Trong đại hội Gia đình thế giới đang diễn ra tại Dublin, có sự hiện diện của cha Philip Mulryne Dòng Đaminh, từng là một cầu thủ Ngoại hạng Anh thi đấu trong những câu lạc bộ nổi tiếng như Manchester United và Norwich.

Từ cầu thủ bóng đá giải Ngoại hạng Anh trở thành Tu sĩ Linh mục Dòng Đaminh

Cha đã chia sẻ cho mọi người về ơn gọi trở thành linh mục của mình. Đó là mời gọi vô cùng đặc biệt mà Thiên Chúa đã mời gọi tiến tới chức thánh Linh mục. Cha đã từng thành công trong sự nghiệp, nổi tiếng, giàu có, những chiếc siêu xe sang trọng… nhưng tất cả những điều ấy đã không thỏa mãn được tận sâu thẳm khát khao trong tâm hồn.

Từ cầu thủ bóng đá giải Ngoại hạng Anh trở thành Tu sĩ Linh mục Dòng Đaminh - Ảnh minh hoạ 2

Từ cầu thủ bóng đá giải Ngoại hạng Anh trở thành Tu sĩ Linh mục Dòng Đaminh - Ảnh minh hoạ 3

Từ cầu thủ bóng đá giải Ngoại hạng Anh trở thành Tu sĩ Linh mục Dòng Đaminh - Ảnh minh hoạ 4

 

https://www.facebook.com/v2.7/plugins/video.php?app_id=&channel=https%3A%2F%2Fstaticxx.facebook.com%2Fconnect%2Fxd_arbiter%2Fr%2Fj-GHT1gpo6-.js%3Fversion%3D43%23cb%3Df37e6508e273f4%26domain%3Dconggiaovn.com%26origin%3Dhttps%253A%252F%252Fconggiaovn.com%252Ff3196c0362216ec%26relation%3Dparent.parent&container_width=735&href=https%3A%2F%2Fwww.facebook.com%2Ftinmungchonguoingheo%2Fvideos%2F2229503107284414%2F&locale=en_US&sdk=joey&width=735

Vậy cha còn thiếu điều gì? Đó là một niềm vui sâu lắng trong tâm hồn mà cha bắt gặp được trên khuôn mặt của Kitô hữu, những con người có Chúa trong lòng, như cha chia sẻ: “nơi các tín hữu tôi thấy tỏa rạng một niềm vui khác với niềm vui của tôi và tôi muốn niềm vui đó. Tôi đã tìm lại được niềm vui đó nhờ người em của mình.”

Từ cầu thủ bóng đá giải Ngoại hạng Anh trở thành Tu sĩ Linh mục Dòng Đaminh - Ảnh minh hoạ 5

Từ cầu thủ bóng đá giải Ngoại hạng Anh trở thành Tu sĩ Linh mục Dòng Đaminh - Ảnh minh hoạ 6

Từ cầu thủ bóng đá giải Ngoại hạng Anh trở thành Tu sĩ Linh mục Dòng Đaminh - Ảnh minh hoạ 7

Cha đã tìm lại suối nguồn đức tin như thế và hơn nữa tìm đến với ơn gọi Linh mục sau đó. Hãy lắng nghe câu chuyện trở thành Linh mục của cha.

Tin Mừng Cho Người Nghèo

Những người đi lễ nhà thờ thì sống lâu hơn

Một nghiên cứu mới cho thấy những người tham dự sinh họat tôn giáo đều đặn có thể sống lâu hơn những người KHÔNG.

Trong một bài báo được đăng vào tháng Sáu của JAMA Internal Medicine, bốn nhà nghiên cứu của Đại học Harvard đã phân tích dữ liệu thu thập được từ 75.534 phụ nữ hơn 16 năm qua, từ năm 1996 đến 2012.

Họ nhận thấy rằng  :

Những người tham dự sinh họat tôn giáo nhiều hơn một lần mỗi tuần thì nguy cơ chết sớm giảm 33%.

Sinh họat tôn giáo 2 lần một tuần thì nguy cơ chết sớm giảm 26%.

Sinh họat tôn giáo ít hơn 1 lần một tuần thì nguy cơ chết sớm chỉ giảm 13%.

Một nghiên cứu cho thấy: Những người đi lễ nhà thờ thì sống lâu hơn

“Tôn giáo và tâm linh có lẽ là một nguyên nhân bị đánh giá thấp mà các bác sĩ khám  với bệnh nhân của họ,” nghiên cứu kết luận.

Trong số 75,534 phụ nữ tự cung cấp thông tin bản thân, đa số là người KiTô hữu, và 1,700 là người Do Thái.

“Do số lượng [tương đối] nhỏ sẽ rất khó để đánh giá riêng biệt và để thấy kết quả khác trên [người Do Thái]”. Tác giả chính của nghiên cứu, Tyler VanderWeele, một giáo sư dịch tễ học của Harvard’s T.H. Chan School of Public Health, nói với JTA trong email.

Nhưng VanderWeele chỉ ra từ một bài báo của năm 2007 chỉ tập trung vào người Do Thái. Các nghiên cứu trên 1.811 người đàn ông Do Thái Israel và phụ nữ trên 70 tuổi phát hiện rằng: “Đi lễ nhà thờ / hội đường được xem là cách để gắn bó và duy trì sự tồn tại của cộng đồng và có lẽ cũng như là một sự phản ánh của tâm linh.”

Một nghiên cứu cho thấy: Những người đi lễ nhà thờ thì sống lâu hơn - Ảnh minh hoạ 2

Các nghiên cứu của Harvard đã loại bỏ khả năng của kết quả ngược – như là: những người khỏe mạnh đi nhà thờ nhiều hơn người không khỏe mạnh. Một số khả năng khác như phúc lợi xã hội và khuynh hướng không hút thuốc, cũng góp phần vào sự tương quan giữa sinh họat tôn giáo và tuổi thọ, nhưng điều đó KHÔNG liên quan.

“Điều này cho thấy rằng, có một cái gì đó rất mạnh mẽ về kinh nghiệm cộng đồng tôn giáo,” VanderWeele nói với tờ New York Times vào ngày Chúa Nhật  . “Đó là những hệ thống của tư tưởng và thực hành được phát triển qua nhiều thiên niên kỷ, và nó rất là mạnh mẽ.

Kiên Nguyễn chuyển dịch

Gabe Friedman (Thejewishweek.com)

Lần đầu tiên một phụ nữ đứng đầu Khoa Thần học của Đại học Công giáo

Với sắc lệnh của Bộ Giáo dục Công giáo ban hành ngày 26 tháng 10, lần đầu tiên bà Ana Maria Jorge, 56 tuổi, nữ tiến sĩ giáo dân sẽ là người đứng đầu Khoa Thần học của Đại học Công giáo Bồ Đào Nha.

Lần đầu tiên một phụ nữ đứng đầu Khoa Thần học của Đại học Công giáo

Tiến sĩ Jorge chuyên ngành nghiên cứu lịch sử tại Khoa Văn và Triết học của Đại học Công giáo Lovanio, là thành viên của Học viện Lịch sử Bồ Đào Nha, Hiệp hội Nghiên cứu trung cổ Bồ Đào Nha và Hội Khoa học Đại học Công giáo, nơi bà dạy môn lịch sử Giáo hội và Kitô giáo, cũng như phương pháp luận. Bà còn là người điều phối các nghiên cứu về tôn giáo, giữ vai trò chỉ đạo ở Trung tâm Nghiên cứu về Lịch sử Tôn giáo và tạp chí “Lusitania sacra” từ 2007 đến 2010.

 

Khoa Thần học được thành lập từ ngày 4 tháng 11 năm 1968, chính xác cách đây năm mươi năm. Kế hoạch của Viện cho giai đoạn 2015-2020 là nâng cao trình độ giảng dạy và tăng cường đội ngũ giảng viên; gia tăng nghiên cứu thần học và khoa học tôn giáo; thiết lập học viện Khoa học tôn giáo. Trong tinh thần hợp tác với nhiều tổ chức Giáo hội trong nước và quốc tế, các Giáo hội của các nước châu Phi nói tiếng Bồ Đào Nha.

 

Theo bà Ana Maria Jorge quốc tế hóa giảng dạy, thông qua tính chuyển động của giáo viên và học sinh, có tầm quan trọng mới. Bà nói: “Đây là một thách thức lớn. Thực tế cần phải đa dạng hóa quốc tế châu Âu và mở rộng toàn thế giới trong việc nghiên cứu. Cần phải làm sao để việc nghiên cứu của sinh viên ngày càng mang lại hiệu quả. Để đạt được điều này ở các buổi hội thảo Khoa Thần học phải có sự kết nối với các trường khác và các quốc gia khác”.

 

Khi nói về lịch sử của Khoa mà bà sẽ đứng đầu, nữ tiến sĩ cho biết khoa hoạt động tại ba trung tâm (Lisbona, Porto e Braga), và cho biết trong năm mươi năm qua đã đào tạo nhiều thế hệ sinh viên. Bà và các cộng tác viên tin tưởng việc đào tạo các thế hệ sinh viên tiếp theo trong tương lai tiếp tục phát triển.

 

Ngọc Yến

(VaticanNews 29.11.2018)

Máng cỏ bằng cát với các nhân vật lớn bằng người thật ở quảng trường Thánh Phêrô.

Ngày 7 tháng 12-2018, trong buổi lễ khánh thành máng cỏ ở quảng trường Thánh Phêrô, Thượng phụ Francesco Moraglia, tòa thượng phụ Venise tuyên bố: “Máng cỏ bằng cát ở quảng trường Thánh Phêrô là để nhắc chúng ta nhớ, dù choáng qua nhưng cuộc đời có chiều kích vĩnh cửu. Cát của vùng Dolomites ở Rôma là để phục vụ cho sự kiện đã làm thay đổi thế giới”. Máng cỏ được khánh thành ở quảng trường Thánh Phêrô dưới sự hiện diện của hồng y Giuseppe Bertello, chủ tịch Chính quyền Vatican.

mang-co-bang-cat-voi-cac-nhan-vat-lon-bang-nguoi-that-o-quang-truong-thanh-phero

 

Ngài nói tiếp: “Cát là chất liệu chóng qua, cũng như đời người, cuộc đời có bắt đầu có chấm dứt. Như thời gian chóng qua, cát lọt qua kẻ tay. Nhưng lễ Giáng Sinh là dịp nhắc chúng ta nhớ, dù cuộc đời chóng qua nhưng nó mang chiều kích vĩnh cửu”. Trong bầu khí mừng lễ, Thượng phụ giáo phận Venise nhắc chúng ta nhớ Mùa Vọng cũng là mùa chúng ta xét mình.

Máng cỏ năm nay được thực hiện “theo truyền thống điêu khắc xưa cổ bằng cát” của thành phố Ý Jesolo trên diện tích 25 mét vuông và sẽ được chưng đến ngày 13 tháng 1, ngày lễ Phép rửa của Chúa Giêsu.

Nguồn tin: Phanxico

Linh mục bị tạt axit khi đang giải tội

Chiều ngày 5 tháng 12, cha Mario Guevara, 59 tuổi, là cha xứ của Nhà thờ Chính Tòa của thủ đô Managua, Nicaragua, đã bị tạt axit sulfuric vào mặt khi đang ngồi tòa giải tội.

linh-muc-bi-tat-axit-khi-dang-giai-toi

Thông tấn xã Fides của Bộ Truyền Giảng Tin Mừng Cho Các Dân Tộc cho biết cha Mario bị nhiều vết phỏng nghiêm trọng nhưng tình trạng của ngài đã ổn định và đã vượt qua được những nguy hiểm liên quan đến tính mạng.

Hung thủ là một phụ nữ 24 tuổi. Y thị, là một kẻ hoạt động phò phá thai quá khích, đã cố gắng chạy thoát nhưng bị anh chị em giáo dân có mặt trong nhà thờ bắt giữ giao cho cảnh sát. Các nguồn tin cảnh sát tại Managua cho biết trong lời khai ban đầu với các nhà điều tra y thị nói rằng cô ta bị Satan xúi giục phải làm như thế.

Tuyên bố từ tổng giáo phận yêu cầu anh chị em cầu nguyện cho cha Mario. Sức khỏe ngài vốn đã có nhiều vấn đề vì bệnh tiểu đường lâu năm. Tổng giáo phận cũng xin các tín hữu cầu nguyện “cho tất cả các linh mục của chúng ta” trong Tuần Cửu Nhật mừng lễ Lễ Đức Mẹ Vô nhiễm Nguyên tội.

Nguyễn Long Thao

(vietcatholic 07.12.2018/ Fides)

Source: Fides AMERICA/NICARAGUA – Priest attacked in the cathedral with sulfuric acid

Amazon tặng 15 triệu đô la cho 3 tổ chức bác ái Công giáo

amazon-tang-15-trieu-do-la-cho-3-to-chuc-bac-ai-cong-giao

3 tổ chức từ thiện Công giáo: cơ quan bác ái Công giáo tổng giáo phận New Orleans, cơ quan bác ái Công giáo tổng giáo phận Miami và cơ quan phục vụ cộng đồng miền tây Washington, nằm trong số 24 tổ chức được nhận tiền đóng góp của Quỹ Bezos Day 1 của Amzon.

Tổng số tiền 97,5 triệu đô la được phân phát cho các tổ chức được chọn, theo 2 mức quy định là 5 triệu hoặc 2,5 triệu đô la.

Người sáng lập Amazon và giám đốc điều hành đã phát động Quỹ Bezos Day 1 vào tháng 9. Quỹ này có hai chương trình tài trợ: Quỹ Gia đình tài trợ các tổ chức phi lợi nhuận chiến đấu chống lại tình trạng vô gia cư và Quỹ Học vụ giúp tạo nên một mạng lưới các trường mầm non tại các vùng có thu nhập thấp.

 Trên trang web của Quỹ, ông Bezos giải thích rằng mục đích của các giải thưởng là “chiếu một ánh sáng và hỗ trợ các tổ chức đang thực hiện những công việc để cung cấp nơi cư trú cho các gia đình trẻ trong các cộng đồng trên toàn quốc gia.” Ông cũng cho biết rằng các tổ chức được chọn là những tổ chức đang nâng đỡ các gia đình khó khăn, bao gồm việc điều hành các trung tâm vô gia cư và trợ giúp để tìm nhà ở. Ông hy vọng rằng sự đóng góp của Amazon sẽ thêm tài lực cho các tổ chức để họ có thể mở rộng hoạt động và thu được thêm kết quả cho những nỗ lực của họ.

3 cơ quan bác ái Công giáo nhận được đóng góp của công ty Amazon đã ra thông báo bày tỏ lòng biết ơn về việc được chọn để nhận sự tài trợ của Amazon. Cơ quan Công giáo tổng giáo phận Miami cho biết số tiền nhận được sẽ được dùng để trợ giúp những người vô gia cư ở các quận Miami-Dade, Broward và Monroe counties. Ông Peter Routsis-Arroyo, giám đốc điều hành của cơ quan bác ái nói rằng số tiền tài trợ này giúp cơ quan bác ái có thể giúp thêm nhiều trẻ em và gia đình thoát cảnh nghèo khổ. Ông nói rằng sự lựa chọn này cho thấy sự dấn thân liên tục của cơ quan bác ái Công giáo và quá trình phục vụ người nghèo của cơ quan.

Cơ quan bác ái Công giáo của tổng giáo phận New Orleans cảm kích vì số tiền này sẽ giúp họ đáp ứng nhu cầu của nhièu gia đình đang phải sống không nhà cửa. Hiện tại có hàng trăm người dân New Orleans đang cần nơi cư trú và tổ chức của giáo phận dấn thân để phục vụ những người nghèo khổ này.

Về phần mình, Cơ quan phục vụ cộng đồng ở miền tây Washington nhìn nhận sự đóng góp của Amazon là một sự khích lệ cơ quan dấn thấn để xóa tình trạng vô gia cư trong vùng. Trong 4 năm tới, với số tiền tài trợ, cơ quan có kế hoạch giúp cho hơn 3600 gia đình đang trong tình trạng vô gia cư.

Amazon là công ty thương mại điện tử Hoa Kỳ, có trụ sở tại Seattle, bang Washington, do ông Jeff Bezos thành lập vào năm 1994. Hiện nay Amazon là công ty Internet lớn nhất thế giới.

Hồng Thủy

(VaticanNews 07.12.2018)

Nhu cầu trừ quỷ tại Hoa Kỳ tăng vọt và sự cần thiết của kinh cầu Tổng Lãnh Thiên Thần Micae

Trong thế giới ngày nay, khi nạn phá thai tràn lan, lối sống đồng tính, buông thả về mặt tình dục được cổ võ, tai tiếng lạm dụng tính dục trong hàng giáo sĩ các tôn giáo, đặc biệt là Công Giáo, đã tạo nên một ảnh hưởng tiêu cực cho rất nhiều thành phần trong xã hội nhân loại, vì đó là những yếu tố làm lung lay đến tận gốc rễ niềm tin nơi con người. Có những nạn nhân quá đau khổ hoặc phẫn uất, và cả những người chẳng phải là nạn nhân, chẳng đau khổ hay phẫn uất gì cả đã công khai bày tỏ trên các phương tiện truyền thông sự hoài nghi vào sự toàn thiện, toàn mỹ của Giáo Hội, và lòng yêu thương của Thiên Chúa đối với nhân loại.

Hơn ai hết, những vị lãnh đạo trong Giáo Hội đã ý thức được sự nguy hiểm của việc để cho những điều tội lỗi như thế mặc sức hoành hành trong Giáo Hội mà không chủ động thanh tẩy và chấn chỉnh. Thật thế, trong cuốn “La fuerza de la vocación”, Đức Thánh Cha Phanxicô kể rằng:

“Một tu sĩ nói với tôi rằng, trong một chuyến thanh tra giáo luật đến một trong những tỉnh dòng trong dòng của ngài, ngài đã rất ngạc nhiên. Ngài thấy rằng có những thỉnh sinh trẻ có năng lực và thậm chí cả một số người đã tuyên khấn, là những người đồng tính.

Người tu sĩ ấy tự hỏi liệu đó có phải là vấn đề hay không và hỏi tôi có điều gì đó sai trái hay không.”

Lúc đó, một bề trên nhà dòng, tỉnh bơ, nói với Đức Thánh Cha và những người hiện diện rằng vấn đề “chẳng có gì nghiêm trọng, nó chỉ là một biểu hiện tình cảm.”

Đức Thánh Cha khẳng định: “Đó là một sai lầm. Nó không chỉ là một biểu hiện tình cảm. Trong cuộc sống thánh hiến và tư tế, không có chỗ cho cái thứ tình cảm đó.”

Những câu chuyện trên khiến người ta nhớ lại lời cảnh báo lạnh người của một vị giáo hoàng tiền nhiệm, đó là Đức Phaolô Đệ Lục. Trong bài giảng về Humanae Vitae (Thông Điệp Về Sự Sống Con Người) vào năm 1972, Đức Phaolô Đệ Lục nhắc nhở chúng ta: “Phải nói rằng, từ một khe hở huyền bí nào nào đó, làn khói của Satan đã xâm nhập vào đền thờ Thiên Chúa. Đã có những nghi ngờ, bấp bênh, răc rối, bất bình, đối đầu”.

Những lời lẽ mang tính chất cảnh giác của vị thánh giáo hoàng trong bối cảnh hậu Công Đồng Vatican II tuy không thể được xem là ngài đang trực tiếp nhắc đến những vấn nạn trong tương lai, đặc biệt là nạn xâm hại tình dục đang đem lại biết bao tổn thất cho mọi thành phần trong Giáo Hội cả về mặt vật chất lẫn tinh thần, nhưng lại đúng là những lời tiên tri chính xác và đáng được suy gẫm hơn bao giờ hết.

Kinh cầu Tổng Lãnh Thiên Thần Micae

Theo giáo lý Công Giáo, những hành động nào đi ngược với giáo huấn của Thiên Chúa và Giáo Hội, chống lại phẩm giá con người đều là tội lỗi, đều là do ảnh hưởng của ma quỷ gây ra. Và ai là người đi tiên phong trong việc chống lại ảnh hưởng của ma quỷ, ai có thể xem là vũ khí đắc lực nhất mà chúng ta phải tìm cậy trông trong cuộc chiến quyết liệt tranh giành từng linh hồn với ma quỷ? Thưa: đó chính là Tổng Lãnh Thiên Thần Micae.

Trước đây, trong các giờ kinh nhật tụng của các cộng đoàn đều có kinh cầu Tổng Lãnh Thiên Thần Micae. Sau Công Đồng Vatican II, qua chỉ thị Instructio Prima, kinh cầu này không còn mang tính chất bắt buộc nữa. Nhiều nhà thần học, linh mục, giáo dân cho rằng đó chính là khe hở cho Satan trở lại hoành hành, phá phách, dẫn dụ con người vào những nẻo đường tội lỗi. Những vấn nạn xã hội phi đạo đức nhan nhãn ngày nay là một chứng minh cụ thể.

Đã có nhiều nỗ lực tái lập thói quen đọc kinh cầu Tổng Lãnh Thiên Thần Micae trong các giờ kinh nguyện hằng ngày, đứng đầu là Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Năm 1994, ngài đã thúc giục các tín hữu Công Giáo đọc kinh này trở lại. Tại Hoa Kỳ, đã có một đơn thỉnh nguyện cho việc tái lập thói quen đọc kinh cầu Tổng Lãnh Thiên Thần Micae sau mỗi thánh lễ, và đã có 6 Giám Mục trên toàn quốc ủng hộ và thực hiện việc này. Đó là Đức Tổng Giám Mục Joseph Naumann của Kansas City, Kansas, Đức Giám Mục Alenxander Sample của giáo phận Portland, Đức Giám Mục Morlino ở Madison, Wiscosin –vừa mới qua đời hôm 24 tháng 11 vừa qua, Đức Giám Mục Frank Caggiano của Bridgeport, Connecticut, Đức Giám Mục David Zubik ở Pittsburgh, Pennsylvania, và Đức Giám Mục Rick Stika của Knoxville, Tennessee.

Đức Hồng Y Tim Dolan của tổng giáo phận New York cũng đã yêu cầu các tín hữu làm một tuần cửu nhật với kinh cầu Tổng Lãnh Thiên Thần Micae sau mỗi thánh lễ, bắt đầu từ ngày 29 tháng 9 vừa qua, là ngày lễ kính thánh Matthêu, quan thày các nhà truyền giáo, cho đến ngày lễ kính Tổng Lãnh Thiên Thần Micae vào ngày 29 tháng Chín. Với những ai không thể dự lễ hàng ngày, Đức Hồng Y yêu cầu họ cũng đọc kinh thông công với mọi người tham dự tuần cửu nhật này, bởi vì theo ngài, đã có rất nhiều người đề nghị với ngài rằng cần phải có sự can thiệp của Tổng Lãnh Thiên Thần Micae trong thế giới ngày nay.

Ngài nói: “Đã có nhiều người đề nghị điều này với tôi, và tôi đã có thể kết luận được rằng đây là ý Chúa muốn, chúng ta phải kiếm tìm sự trợ giúp của Tổng Lãnh Thiên Thần Micae trong cuộc chiến chống lại sự xâm nhập của Lucifer trong Giáo Hội.”

Con số những trường hợp thỉnh cầu nghi lễ trừ tà tại Hoa Kỳ tăng vọt

Ngoài ra, thêm một chứng cớ khác củng cố cho nhận định của hàng giáo sĩ và anh chị em giáo dân New York là con số những trường hợp thỉnh cầu nghi lễ trừ tà tại Hoa Kỳ bỗng tăng vọt một cách đáng kể trong thời gian gần đây.

Theo thống kê của Gallup và dữ liệu của hãng YouGov, khoảng một nửa dân số Hoa Kỳ tin rằng việc quỷ ám là có thật. Con số những người tin rằng có ma quỷ còn cao hơn nữa: từ 55% vào năm 1990 đã tăng lên 70% vào năm 2007. Thống kê này phù hợp với những thỉnh cầu trừ tà mà Giáo Hội Công Giáo nhận được. Thật thế, chỉ nguyên giáo phận Indianapolis trong năm 2018 đã có 1,700 đơn xin được giúp đỡ trừ tà, theo lời cha Vincent Lampert, vị giáo sĩ chuyên phụ trách nghi thức trừ tà chính thức của giáo phận. Ngài nói rằng từ trước đến nay chưa bao giờ ngài nhận được con số yêu cầu nào cao hơn thế trong một năm.

Cha Gary Thomas, linh mục trừ tà của giáo phận San Jose, California – người có những hoạt động trừ tà đã được ghi lại vào năm 2009 trong cuốn sách có tên The Rites, và một cuốn phim cùng tên cũng đã được giới làm phim cho trình chiếu vào năm 2011- đã tiết lộ rằng mỗi tuần ngài thường nhận được ít nhất hàng tá những yêu cầu cho việc trừ tà.

Để đáp ứng với làn sóng trừ quỷ bỗng đang nóng dần, Giáo Hội hiện nay đang có kế hoạch tổ chức những khoá huấn luyện trừ quỷ ở khắp nơi trên thế giới như Chicago, Rôma, và Manila. Cha Thomas nói với ký giả Mike Mariani của tờ The Atlantic rằng vào năm 2011, Giáo Hội tại Hoa Kỳ chỉ có tổng cộng 15 nhà trừ quỷ. Ngày nay, con số này đã tăng vọt lên tới hơn 100 người. Con số này chưa thể được kiểm chứng, vì một lý do tế nhị là đại đa số các giáo phận đều không tiết lộ danh tính các chuyên gia này, bởi không ai muốn sự chú ý của thiên hạ đến công việc làm âm thầm và nguy hiểm của họ.

Vào tháng 10 năm ngoái, Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ đã cho xuất bản tập cẩm nang “Nghi Thức Trừ Quỷ Và Những Kinh Nguyện Liên Quan”, trong đó ghi chép những nghi thức trừ quỷ đã được dịch sang tiếng Anh. Nghi thức này đã được cập nhật vào năm 1998, sau đó vài năm lại được cập nhật lần nữa, nhưng đây là lần đầu tiên bản kinh được dịch sang tiếng Anh kể từ khi nó được chuẩn hoá vào năm 1614.

Những nguyên nhân

Câu hỏi được ký giả Mariani đặt ra là: Tại sao trong thời đại tân tiến như hiện nay lại có quá nhiều người tìm đến Giáo hội để xin được giúp đỡ trong việc trục xuất ma quỷ ra khỏi thân xác họ? Và những nhu cầu được tái sinh này cho chúng ta thấy điều gì về ma quỷ trong xã hội đương đại?

Đã có rất nhiều nghiên cứu dựa trên khoa học kết hợp với tâm linh để tìm hiểu và phân biệt sự khác biệt giữa một nạn nhân của chứng rối loạn về tâm lý và những nạn nhân bị quỷ ám.

Thông thường, một bệnh nhân khi tìm đến chuyên gia tâm lý để nhờ giải thích hoặc chữa trị một căn bệnh về tâm lý lạ lùng thường trải qua một cuộc giám định sơ khởi về tâm lý và một cuộc khám nghiệm y khoa căn bản. Khi khoa học đã không giải quyết được nhu cầu của bệnh nhân, lúc đó các chuyên gia tâm lý sẽ để ý xem có những triệu chứng khác thường mà một người bình thường không thể biểu hiện một cách thành thạo, thí dụ như khả năng nói thứ tiếng lạ, một thể lực phi thường vượt ra ngoài tuổi tác hoặc điều kiện thể lý, khả năng biết được những chuyện kín đáo của người khác, và một ác cảm sâu xa đối với Thiên Chúa hoặc các mẫu vật thiêng liêng như thánh giá, nước phép v.v…

Trường hợp của Louisa Muskovits

Chúng ta hãy lấy trường hợp của Louisa Muskovits ở Tacoma, tiểu bang Washington làm một thí dụ.

Louisa vào năm 2016 vừa tròn 33 tuổi khi cô tìm đến một bác sĩ tâm lý xin giúp cai rượu. Thoạt đầu buổi giám định diễn ra bình thường. Nhưng khi bác sĩ tâm lý hỏi đến chuyện hôn nhân hiện đang gặp khó khăn của Louisa, là điều làm cô cảm thấy khó chịu, cô bắt đầu có những biểu hiện rất kỳ lạ như thái độ cô thay đổi rất đột ngột. Cô thở mạnh, hò hét, gầm gừ, đầu cô quay ngoắt từ phải sáng trái, bứt tóc vò đầu, và cô bắt đầu nói về Chúa cũng như ma quỷ. Nhà tâm lý nhớ lại có lần cô đã khai rằng cô tìm được sự bình thản trong lòng qua việc đọc sách thánh. Và họ đã nói cô hãy tìm kiếm những đoạn Kinh Thánh đó ra mà đọc. Quả thật, Louisa đã tự mình trấn tĩnh được sau khi chụp lấy chiếc phone tay và tìm đọc đoạn Kinh Thánh quen thuộc trên mạng. Sau lần đó, Louisa quyết định tìm đến nhà thờ chính toà St. James để tham dự thánh lễ. Tại đây, khi được cha xứ hỏi rằng cô có bao giờ dính dáng đến những trò chơi thuộc về phù thuỷ hay những trò chơi thần bí như cầu cơ, bài Tarot, đeo bùa hộ mệnh, các mẫu vật biểu tượng của tà giáo, các các loại đá thiên nhiên chữa bệnh v.v.. Louisa thú nhận mình từng chơi cầu cơ (bất chấp lời khuyên của bà ngoại là một tín đồ Công Giáo thuần thành) để tìm gặp lại ông nội đã chết cách đó hai năm. Cô cũng từng gặp hiện tượng “bóng đè” và cũng đã từng bị lôi cuốn bởi những hình ảnh và bài viết về ma quỷ trên Youtube. Cha xứ khuyên cô nên từ bỏ ngay những trò chơi nguy hiểm đó, vì đó chính là cửa ngõ dẫn ma quỷ vào chiếm ngụ trong tâm hồn con người lành mạnh.

Chồng Louisa, là anh Steve, kể đã có lần anh chứng kiến cảnh vợ mình biến đổi một cách kỳ lạ, và anh đã nhanh tay ghi lại được khoảng 20 phút những hình ảnh cũng như những lời nói khác thường như của ai đó nói ra từ cửa miệng Louisa. Lúc đó, theo lời Steve, Louisa nói với anh “Loài người các ngươi có một ý thức riêng về thời gian. Ta thì có rất nhiều thời gian. Ta lúc nào cũng có thời gian”. Sau đó cô đổi giọng “Ta muốn vợ ngươi. chẳng những thể xác, mà cả linh hồn nó nữa”. Steve kể rằng, trong lúc cô thốt ra những câu nói đó, đầu cô quay ngoắt từ bên này sang bên kia như một con rối, sau đó từ từ chậm lại như một con rắn độc lắc lư theo âm thanh của cây sáo dụ rắn. Đến nửa đoạn, Louia bỗng ghé sát mặt vào Steve nói vừa đủ nghe “Chúa cũng chẳng cứu được nó. Hiểu chưa? Nó thuộc về ta rồi”. Sau đó, Louisa bổng nhiên cong oằn người lại, khuôn mặt cô bỗng biến dạng rất đáng sợ. Ban đầu, Steve chỉ nghĩ rằng đó là những biểu hiện tâm lý bất thường của người nghiện ngập, nhưng sau đó anh đã thấy sợ khi có thêm những hiện tượng siêu nhiên khác đi kèm theo thái độ ma quái của vợ mình, đó là khi anh thấy tự dưng bóng đèn trong nhà vụt sáng mà không ai bật công tắc hay bóng đèn bị cháy bóng từ lâu bỗng vụt sáng!

Năm 2016, sau sự kiện lạ lùng xảy ra tại văn phòng bác sĩ tâm lý, cô đã tìm đến cha Ed White thuộc giáo xứ Thánh Stêphanô Tử Đạo. Tại đây, sau khi nghe vợ chồng cô trình bày mọi việc, tuy không phải là chuyên gia trừ quỷ được giáo phận chỉ định, cha White là người có nhiều kinh nghiệm với nghi thức cầu nguyện giải thoát, và cha đã quyết định giúp cô bằng phương pháp này thay vì nghi thức trừ quỷ chính thức. Ban đầu, cha cho cô đọc lời nguyện từ bỏ ma quỷ, cô đã có phản ứng rất khó khăn và cuồng loạn. Nhưng khi trở lại lần thứ hai, cô đã bớt gặp khó khăn hơn khi đọc lời từ bỏ ma quỷ. Cha White nhận định rằng, Louisa chỉ bị ma quỷ ức chế mà không bị chiếm hữu.

Trường hợp Roland Doe

Một trường hợp khác, là một thí dụ điển hình cho hiện tượng quỷ nhập xảy ra vào năm 1949 cho một cậu bé sống ở thành phố Cottage City, tiểu bang Maryland, từng được xem là ý tưởng tạo dựng cho nền tảng của cuốn sách The Exorcist được William P. Berry viết vào năm 1971 và cuốn phim cùng tên được xem là bậc nhất trong thể loại kinh dị vào năm 1973. Nhân vật chính trong cuốn sách và phim là một cậu bé chỉ được biết đến dưới cái tên giả là Roland Doe. Là một đứa trẻ sống rất tình cảm, Roland không làm điều gì khác thường để trở thành nhân vật bị quỷ ám ngoại trừ việc cậu đã được một bà cô – vốn hay tin vào những trò phù phép ma quái, huyền bí- dạy cho cách chơi cầu cơ. Sau khi bà cô này mất, gia đình Roland bắt đầu chứng kiến những sự kiện lạ lùng xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật như vật dụng bỗng dưng tự di chuyển quanh nhà hoặc bị nhấc bổng, lơ lửng trên không, tiếng gãi sột soạt trên nệm giường. Kinh ngạc vì thấy sự vật chỉ trở nên lạ thường mỗi khi có Roland hiện diện, cha mẹ cậu bé tìm kiếm sự giúp đỡ từ các cha dòng Tên ở đại học Georgetown, Washington D.C. Khi được cha Edward Huges làm phép trừ quỷ, Roland biến đổi hoàn toàn thành một người khác lạ. Cậu bé giật phăng lấy những vòng lò xo dưới nệm giường làm vật tấn công vị linh mục. Sau đó, Roland phải được chuyển đến thành phố St. Louis ở tiểu bang Missouri cho thuận tiện việc trừ quỷ. Tại đây, sau khi được các cha Raymond Bishop và William Bowden giám định, Roland đã trải qua 20 nghi thức trừ quỷ trong vòng một tháng. Cha Bowden là người được phép của Đức Cha địa phận thực hiện nghi thức trừ quỷ cho Roland. Một linh mục khác là cha Walter Halloran đã tiếp tay với cha Bowden. Cha Willam Van Roo, một linh mục dòng Tên, cũng được phái đến để phụ giúp.

Các cha kể rằng khi họ đến thăm cậu bé lúc đó đang tạm trú ở nhà một người bà con, các ngài đã chứng kiến cảnh giường chiếu rung lắc, vật dụng bay tứ tung, còn cậu bé nạn nhân khốn khổ kia nói chuyện bằng một âm giọng gầm gừ đầy ma quái. Đặc biệt, cậu tỏ ra đầy ác cảm với những vật dụng thánh được các cha đem tới sử dụng.

Cha Halloran kể lại rằng trong những lần đó, ngài đã chứng kiến cảnh những chữ như “ma quỷ”, “địa ngục” cùng những dấu tích lạ lùng khác bỗng dưng nổi lên khắp thân thể cậu bé. Một lần khác, trong khi mọi người đọc Kinh Cầu Các Thánh, tấm nệm trên giường bỗng rung lắc liên hồi. Cha Halloran từng bị Roland đấm gẫy mũi. Cuối cùng, vào tháng Tư năm 1949, Roland đã được hồi phục sau nghi thức trừ quỷ lần thứ 20. Cậu bé như bước ra khỏi một cơn mộng du và nói với các cha: “nó đi rồi”.

Còn Louisa thì hiện nay vẫn còn đang được chữa trị cả về mặt tâm lý lần tinh thần. Cô vẫn kiên trì giữ liên lạc với cha White để được giúp đỡ thường xuyên.

Sự thận trọng của Giáo Hội Công Giáo

Tuy con số những người thỉnh cầu nghi thức trừ quỷ rất nhiều, Giáo Hội Công Giáo không dễ dàng đáp ứng tất cả mà không điều tra kỹ lưỡng.

Theo cha Lampert, nghi thức này cũng được ví như “vũ khí nguyên tử” mỗi khi cần phải chống trả sức mạnh của ma quỷ, một hành động phản kháng rất quan trọng nhưng chỉ được dùng đến khi không còn lời giải thích nào thoả đáng về mặt tự nhiên! Giáo hội, vì thế, muốn “tiến hành một cách nhẹ nhàng và với sự thận trọng nhất định”.

Những nguyên nhân bị quỷ ám

Theo giáo lý Công Giáo, để có thể xâm nhập và chiếm hữu một nạn nhân, ma quỷ cần phải có một cổng ngõ để len lỏi vào. Giống như trường hợp chơi cầu cơ của các nạn nhân kể trên. Ngoài ra, các nạn nhân còn là những người hay “sa dịp tội” thường xuyên mà không năng xưng tội rước lễ, hay là thành viên của những gia đình có “truyền thống bạo hành” hay tội lỗi được di truyền từ đời này sang đời khác. Cha Thomas nói rằng, 80% trường hợp xin được trừ quỷ đều từng là nạn nhân của tệ nạn xâm phạm tình dục, kể cả nạn loạn luân như trường hợp của Louisa. Đó chính là lý do nhiều người đã liên tưởng đến lời cảnh báo của Đức Giáo Hoàng Phaolô Đệ Lục khi ngài nói rằng Satan đã len lỏi vào đền thánh Chúa!

Theo những linh mục có nhiều năm phụng sự Giáo Hội trong công tác này, nạn xâm phạm tình dục đã khiến nạn nhân tổn thương, họ như mang những “vết thương lòng”, càng khiến cho ma quỷ dễ khuynh đảo và tiếp cận. Những linh mục này nói rõ, bị xâm phạm tình dục tuy không phải là nguyên do trực tiếp và chủ yếu khiến nạn nhân bị quỷ nhập, nhưng là một chất xúc tác tạo điều kiện dễ dàng cho sự kiện này xảy ra. Nói về mặt thế tục, các nạn nhân của tệ nạn này thường cho là họ bị ám ảnh bởi một thế lực nào đó độc ác và áp đảo.

Trong thời đại hiện nay, khi con người được trợ giúp đắc lực bởi mạng internet và kỹ thuật số, tất cả những gì con người muốn được tìm hiểu để thoả mãn trí tò mò hay nhu cầu tìm biết đều nằm trong tầm với ở ngay bàn phím, trong căn phòng riêng kín đáo và thoải mái. Đã có rất nhiều người, trong khi muốn tìm về lối sống hoà hợp với “mẹ thiên nhiên” khác người đã vô tình dính dáng đến những nhóm thuộc về “tà giáo”. Những người khác do nhu cầu kiếm tìm những trợ lực siêu nhiên trong cuộc sống cá nhân trong công việc làm ăn, buôn bán, thường tìm đến các nhà tiên tri, bói toán, đồng-cốt, phù thuỷ v.v.. “Những hành động này thường trở thành cỗ máy cho ma quỷ chen vào”, vẫn theo lời cha Thomas. Một linh mục khác thì cảnh cáo về ảnh hưởng từ những bộ phim giúp bình thường hoá những chiêu trò đầy mê hoặc, thậm chí cổ võ cho hoạt động của ma quỷ như bộ phim về Harry Potter.

Adam Jortner, chuyên gia về lịch sử tôn giáo Hoa Kỳ thuộc đại học Auburn đã nhận định như sau: “Khi ảnh hưởng của một Giáo hội có tổ chức bị hạn chế, người ta sẽ bắt đầu tìm kiếm câu trả lời của riêng họ”. Đồng thời, họ cũng tìm kiếm những câu trả lời về thế giới siêu nhiên qua những ngõ ngách khác, trên TV, phim ảnh vân vân là những cửa ngõ vốn rộng mở thênh thang cho những thế lực bất minh của ma quỷ len lỏi vào, để rồi ngày hôm nay phải tìm về xin được Giáo Hội giúp đỡ.

Anthony Nguyễn

Nguồn:

https://www.crisismagazine.com/2014/return-st-michael-prayer

What did Paul VI mean by saying “the smoke of Satan has entered the Church”?

https://www.lifesitenews.com/news/sixth-u.s.-bishop-promotes-st.-michael-prayer-after-mass-in-response-to-abu

https://www.theatlantic.com/magazine/archive/2018/12/catholic-exorcisms-on-the-rise/573943/
Nguồn tin: Vietcatholic

Sơ Emmanuelle: Không thấy mình thiếu gì

 

xo-emmanuelle-xo-sap-100-tuoi-xo-co-tiec-gi-khong

 

Chúng tôi xin giới thiệu xơ Emmanuelle, nhân vật ngoại hạng, người có cá tính phi thường đã thay đổi cuộc sống của những người khốn khổ nhất. Công việc của xơ hiện nay được tiếp tục qua Hiệp hội ASMAE (asmae.fr), Trợ giúp y tế-sức khỏe cho tuổi thơ, một Hiệp hội từ thiện giúp đỡ cho rất nhiều nơi trên thế giới.

Bài phỏng vấn do nữ ký giả Caroline Pigozzi, Paris Match thực hiện hai tháng trước khi xơ qua đời. Xơ vẫn giữ nguyên vẹn tính hài hước.

«Tôi sắp chết và khi gặp Chúa, Chúa sẽ không hỏi xem tôi có nhận Huân Chương danh dự hoặc được ông Drucker mời lên ti-vi hay không.»

Nói đến xơ Emmanuelle trước hết là nói đến giọng nói ấm áp, khẳng khái, hơi cao và tiếng Pháp rất hay. Có vẻ như xơ đem từ Ai Cập về sự vui vẻ, cọng thêm cách xưng hô thân mật.

Xơ ranh mãnh giải thích «Không có cách xưng hô ông bà trong tiếng Ả Rập nên tôi quyết định với ai tôi cũng xưng bạn hết. Giải quyết một lần cho xong, không lôi thôi.» Cách nói điệu đàng này xơ áp dụng với cả tổng thống Pháp Jacques Chirac, Nicolas Sarkozy hay cả với ông Patrick Poivre d’Arvor, ngay lập tức xơ tạo một bầu khí bằng hữu với người đối diện. Xơ thừa hưởng giáo dục của những người trưởng giả, xơ vẫn còn giữ các điệu bộ thanh lịch. Phần còn lại là công việc của thông minh của quả tim. Xơ không mang hình ảnh của một nữ tu sốt sắng, độc tài nhưng là người biết thúc đẩy người khác ý thức và mở lòng ra với Hiệp hội của xơ dù bản chất của xơ không phải là người thích đi cổ động.

Đó là vào mùa hè vừa qua, tôi cùng Marina, cô con gái 18 tuổi của tôi đến thăm xơ. Xơ không nói đến tôn giáo với con tôi, xơ hỏi con tôi có người yêu chưa, nếu có thì nhớ «lo chuyện này.» Và khi tôi hỏi thăm cha Bouhla, bạn thân cùng làm việc với xơ ở Ai Cập, bên cạnh những người đi bươi đống rác bây giờ ra sao rồi. Xơ cười nói «về hưu thì cha lập gia đình rồi, mà như vậy thì tốt, cả đời cha lo cho người khác, cuối đời cha có người lo cho mình, con còn muốn gì hơn!» Đó là sức mạnh của xơ, không bao giờ đè nặng lên đời người khác. Căn phòng nhỏ bé, đầy ánh sáng, ở tầng hai trên sườn đồi Callian của xơ tràn ngập hình ảnh các em bé, tràn ngập kỷ niệm của một đời phục vụ.

Trên bàn là thuốc men, tràng chuổi, sách kinh, điện thoại có hộp nhắn. Theo những tiêu chuẩn riêng của xơ, cũng có một chút nét khiêu khích trong đó, xơ thích trả lời điện thoại cho người ái mộ chưa quen biết hơn là trả lời cho một chính trị gia quan trọng. Khía cạnh ít bảo thủ và tự do của xơ mà tuổi tác cao làm xơ bình tâm hơn nhưng cũng có đôi chút mất kiên nhẫn nên cũng làm bực mình các đồng bạn lớn tuổi. Chắc chắn họ không hiểu vị sứ giả của người nghèo. Hiện đại và vi tế trong lời phát biểu đã, vì bản chất tự nhiên và tính quả quyết, làm cho khái niệm «hiền như ma-xơ» thành lỗi thời. Xơ đã mang lại cho nhà dòng Notre-Dame de Sion một ý nghĩa mới cho chữ «nữ tu» mà họ chưa nhận ra. Cho một phẩm cách cao cả hơn và trường cửu hơn cho nhà dòng.

– Xơ Emmanuelle, xơ sắp 100 tuổi.

– Tôi cũng ngạc nhiên một chút! Tôi không chờ đến tuổi này… Một thế kỷ thật dài… Làm sao tôi có thể mang trên vai bao nhiêu năm tháng như vậy mà không cảm thấy già? Trong đầu tôi, đôi khi tôi nghĩ tôi 25 tuổi, muốn la hét, ca hát, nhảy nhót, cười đùa… Tính tôi lúc nào cũng trẻ dù phải làm quen với ý nghĩ mình sắp trăm tuổi.

– Xơ có tiếc gì không?

– Không, bởi vì tôi có một cuộc sống say sưa, nhất là thời gian ở Ai Cập với những người đi bươi đống rác. Tôi có may mắn có một cá tính là không thấy mình thiếu cái gì. Đời đến với tôi như thế nào thì tôi chấp nhận như thế đó. Với những gì có và không có, tôi đều cám ơn Chúa…

– Trong một trăm năm vừa qua, cái gì làm xơ nhớ nhất?

– Mẹ Elvira, mẹ bề trên đầu tiên của tôi ở Istanbul. Mẹ đã yêu thương tôi, nâng đỡ tôi dù tôi không dễ tính chút nào! Bà dạy cho tôi yêu Chúa và yêu tha nhân. Tôi còn rất trẻ, còn thích tưng tưng, bà đã lớn tuổi. Đúng là bà đã giúp cho tôi rất nhiều.

– Tổng thống Pháp Sarkozy sắp vinh danh xơ.

– 16-11 này tôi được 100 tuổi, tôi sẽ được tổng thống Pháp thưởng Huân Chương nhưng tôi không cảm động đâu, dù tôi rất có cảm tình với Nicolas Sarkozy, tôi bầu cho ông mà. Trước khi đắc cử, ông và Cecilia có đến Callian thăm tôi. Tôi làm việc với cả một nhóm nữ tu ở Ai Cập, thưởng huân chương thì cả nhóm cùng được thưởng, bây giờ chỉ một mình tôi được huân chương thì không đúng và không công bằng, dù tôi được khen nhưng tôi cũng cảm thấy hơi phiền phiền. Hơn nữa, tôi cũng sắp chết, lúc đó Chúa không hỏi xem tôi có nhận Huân Chương Danh Dự chưa hoặc được ông Drucker hay ông d’Arvor mời lên ti-vi chưa!

– Vì sao xơ lại thành một trong những người được lòng người Pháp nhất?

– Tôi không giải thích điều này. Tôi nghĩ chỉ vì người ta cần một biểu tượng rồi họ dựng lên. Có thể trước hết người Pháp thích một cái gì nhẹ nhàng, không quá nghiêm túc chăng? Tôi là tôi. Đối với tôi, dù bị chỉ trích hay được khen cũng vậy thôi… Tôi xin cám ơn những người đã yêu thương tôi và cả những người khác. Tại sao người Pháp lại quan tâm đến người trăm tuổi như tôi? Có thể vì tôi tự nhiên, bộc phát. Tôi muốn cuộc đời tôi là món quà tặng của tình yêu và niềm vui, tôi mang hạnh phúc đến mỗi ngày cho cuộc đời bởi vì tôi nhìn khía cạnh tốt của cuộc đời. Cũng có thể người ta cho tôi giở trò! Chính tôi cũng không biết gì, người khác nghĩ mình như vậy. Cũng có thể đúng, nhưng cũng không đến nổi dữ lắm.

– Xơ nghĩ gì mỗi buổi sáng thức dậy?

– Sắp sống một ngày đẹp với Chúa và với người khác. Tôi có một cuộc sống đầy đủ, không có vấn đề gì lớn: tôi thở bầu khí tình yêu, thở vào cũng tình yêu, thở ra cũng tình yêu… Tôi lần chuỗi chuổi từ từ vì tôi không còn sức để tập trung, tôi quá mệt mà xâu chuổi thì không mệt nên tôi có thể đọc «Kính Mừng Maria» rồi thả đầu óc theo trí tưởng tượng, trước mắt tôi là bức ảnh «Truyền Tin» tuyệt đẹp của họa sĩ Fra Angelico. Rồi tôi hát trong lòng, khi tôi gẫm đến đoạn «Đi Viếng» thì tôi như thấy Đức Mẹ đi bên cạnh Chúa…

– Xơ có theo dõi chuyện thời sự không?

– Tôi đọc báo «Thập Giá» (La Croix). Tôi ít xem ti-vi lắm, chỉ trừ những trường hợp đặc biệt. Thỉnh thoảng tôi có xem đá banh. Lúc nước Pháp thắng, tôi hồi hộp lắm. Tôi đọc các sách về tôn giáo và đọc Phúc Âm, vậy là đủ cho tôi! Trước đây tôi đọc sách trinh thám tiếng Anh của Agatha Christie để ru ngủ, như người ta đếm cừu ấy. Tôi biết tiếng Anh là cũng nhờ tác giả này… Bây giờ tôi uống trà nhẹ để đi ngủ, tôi không còn cần đến sách của bà Agatha Christie nữa!

– Xơ có đi lễ hàng ngày không?

– Ở đây tôi đi lễ hàng ngày ở nhà nguyện Callian. Những ngày lễ lớn như Noel và Phục Sinh, tôi đến phòng sách để xem Đức Giáo Hoàng trên ti-vi. Sau lễ 10 giờ sáng chúa nhật ở nhà nguyện thì tôi ngồi xem lễ 11 giờ trên ti-vi, tôi không khi nào bỏ lễ này cả.

– Xơ có sợ chết không?

– Tôi không sợ chết nhưng sợ những giây phút trước khi chết, sợ lúc hấp hối. Cha Théodore Ratisbonne, nhà sáng lập dòng nữ tu Sion giải thích chết là một đoạn đường phải đi qua. Cha là người Do Thái trở lại, cha nói : «Các con, ngày chết là ngày vui nhất đời vì cuối cùng, mình sẽ gặp Đấng cả đời mình yêu thương. Chúng ta sẽ đứng trước mặt Ngài…» Thật là tuyệt vời; đó là cánh cửa mở ra cho tất cả mọi sự. Nghĩ đến hấp hối là tôi sợ run. Nhưng với sự giúp đỡ của Đức Mẹ, tôi chấp nhận…

– Xơ Sara ở Ai Cập có đến dự lễ sinh nhật của xơ không?

– Tôi cũng mong, xơ Sara thay thế tôi lo cho các người đi bươi rác ở Ai Cập. Tôi cũng mong bạn thân của tôi là ông Jacques Delors cũng đến dự sinh nhật. Ông làm ở Hội Đồng Âu châu, ông giúp tôi nhiều lần để cứu trẻ con, tôi biết ơn lắm. Tôi cũng vui nếu có cháu tôi là Chantal tới. Chantal viết nhiều sách và dịch sách từ tiếng Phạn ra, cháu dịch nhiều bài của Đức Đạt Lai Lạt Ma. Tôi nghĩ sẽ có nhiều người đến dự sinh nhật tôi ngày hôm đó ở trụ sở hiệp hội Asmae của tôi.

– Mặc áo dòng bây giờ có lỗi thời không?

– Tôi vẫn còn mặc áo dòng vì tôi muốn, ai gặp tôi lần đầu sẽ biết ngay tôi là nữ tu. Nhưng bây giờ có nhiều xơ muốn mặc áo thường, dù sao, một cách nào đó, mặc áo thường là làm cho mọi người giống nhau, bình đẳng với nhau, cũng là rất tốt.

– Chúa cho xơ nhiều sức khỏe.

– Tôi có một máy trợ thính nhỏ và không còn thích ăn. Tôi phải cố gắng mới ăn được. Tôi thích mật, sô-cô-la đen, mấy thứ đó làm mình thêm năng lực! Còn gia sản sức khỏe di truyền thì tự nhiên là do cha mẹ để lại, tôi có được sức khỏe tốt. Chị Marie Louise ở Bỉ của tôi có năm người con, bà thọ 101 tuổi, em trai tôi thọ 80 tuổi.

– Xơ nghĩ gì về chuyến thăm nước Pháp của Đức Đạt Lai Lạt Ma?

– Tôi rất vui, tôi thán phục ông nhưng tôi ít quan tâm đến chính trị. Tôi thích nhất là cá tính của ông. Đúng là một người có cá tính. Còn vấn đề Ti-bê thì vượt quá sức của tôi; tôi tiếc là Ti-bê không được tự do. Ngài đến đây thì tốt cho chúng ta, ngài tăng can đảm cho mình, lời nói của ngài có sức thuyết phục. Ngài có một ý nghĩa cho cuộc sống và ngài nhấn mạnh là phải vượt qua những gì ở trần thế này để tiến đến trước.

– Xơ có một lời nào cho niềm hy vọng?

– Chắc chắn, phải nhìn khía cạnh tích cực của cuộc sống, đừng bi thảm hóa thêm những gì đã xấu. Dũng cảm chấp nhận, đấu tranh và làm giảm thiểu cái xấu cũng đã là quý rồi! Nhưng cũng đừng quên là phải nói lên những gì tốt. Như thế cuộc sống sẽ lý thú hơn… Với kinh nghiệm lâu năm như tôi, tôi thấy những người lúc nào cũng bám riết và không nản lòng sẽ là những người chiến thắng. Với tất cả các bạn của tôi, tôi hay nói: “Chiến đấu lên! Yalla! Bạn sẽ vượt lên trở ngại nhờ sức lực nội tâm của bạn. Làm tất cả những gì bạn có thể làm… Bám riết vào và bạn sẽ thành công.”

– Xơ nghĩ gì về trợ tử?

– Đương nhiên là tôi chống vì Chúa cho mình sự sống và chỉ có một mình Chúa mới lấy đi sự sống. Mình không quyết định được ngày sinh thì cũng không quyết định được ngày chết. Phải chấp nhận đau khổ dù đôi khi nó rất khó chấp nhận. Một khi vượt qua được thì sẽ có đời sống vĩnh cửu trong niềm vui với Chúa… tôi cũng biết có nhiều người hấp hối quá lâu. Cực kỳ khó khăn cho họ nhất là khi họ không có đức tin… Tháo giây ra? Làm sao trả lời khi mình không phải là bác sĩ? Phải thử nhớ lại Chúa cũng đã chết trên thập giá và cũng đã đau đớn. Đương nhiên ở cương vị tu sĩ nói như vậy thì dễ, tôi thú nhận là tôi chưa bao giờ đau khủng khiếp nên tôi dễ dàng nghĩ như vậy. Nhưng người đau, người bất hạnh, họ không chịu đựng được nữa và có khi họ phải tự tử. Chắc chắn Chúa sẽ đón nhận họ với tấm lòng thương xót. Như thế tôi có thể thông cảm với trợ tử, tha thứ cho trợ tử nhưng dù sao trên nguyên tắc thì tôi lên án nó.

– Chắc chắn xơ sẽ được chôn cất như một ngôi sao!

– Ồ, tôi không cần chuyện đó! Ai muốn làm gì thì làm với cái xác của tôi. Tôi có xin chôn tôi ở đây, với các đồng bạn mà tôi quý mến, lễ lạc thật đơn giản. Nếu có lễ ở Paris thì tôi mong được làm ở đường du Bac, trong nhà nguyện để được gần Đức Mẹ.

– Trước khi chết, nếu phải khuyên tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy một lời khuyên thì xơ sẽ khuyên như thế nào?

– Tôi sẽ nói ông lo thêm nữa cho những người thất nghiệp và những người bất hạnh, giúp đỡ các nước châu Phi quá khốn khổ. Giúp họ phát triển đất nước.

– Xơ có bực mình khi tổng thống lập gia đình lại không?

– Đương nhiên, nhưng chuyện đó bây giờ là hợp thời trang. Bỏ nhau, lấy nhau rồi lại bỏ nhau, cứ làm lui làm tới nhiều lần và rồi người ta có hạnh phúc hơn không? Tôi không biết gì hết về chuyện này. Tuy nhiên tôi thích có được tự do cá nhân. Có người có đời sống thông thoáng, có người không, đó là việc của mỗi người; họ làm những gì họ muốn.

– Cái gì làm cho xơ thắc mắc bây giờ?

– Tôi không bị sốc khi thấy các vị giám đốc có những tài sản khổng lồ, cái tôi không chịu được là họ không biết chia sẻ. Một ngày nọ, có một ân nhân rộng lượng mời tôi đến ăn điểm tâm và ký cho tôi một chi phiếu 50.000 eu-rô, ông nói ông có rất nhiều tiền, ông cho số tiền này nhưng nó chẳng suy suyển gì đến chương mục của ông. Nghe như vậy, tôi quá bực.

– Cái gì làm cho xơ thắc mắc bây giờ?

– Các nữ tu bây giờ không bắt buộc phải đồng trinh nhưng một khi vào nhà dòng thì họ phải khấn đức khiết tịnh, nghèo khó và vâng lời. Một sự cố, có thể xảy ra… Dù sao họ cũng là phụ nữ, cũng là con người. Nhưng nếu họ vẫn tiếp tục vướng thì họ nên ra khỏi dòng!

–Tại sao bây giờ xơ không còn tiếp các phóng viên, muốn gặp xơ họ phải đi qua Asmae, hiệp hội của xơ?

– Vì các bạn đồng nghiệp của con bề ngoài quá. Con không vậy. Con đào sâu hơn, hơn nữa tôi biết con đã mười lăm năm nay, từ Ai Cập đến Ismalia…

– Ngày 16-11 sắp tới, khi mọi người hát: “Mừng sinh nhật xơ Emmanuelle”

– Tôi sẽ trả lời: “Cám ơn Chúa đã cho con sống một thế kỷ tuyệt vời.” Và tận đáy lòng tôi, tôi nghĩ tôi có quá nhiều may mắn.

Đêm 20-10-2008 xơ Emmanuelle thanh thản về với Chúa.

Marta An Nguyễn dịch
(phanxico.vn 22.10.2018)

Halloween: nguồn gốc và những cảnh giác

e94fef62-c7ab-456c-add7-36906c86c82d-large16x9_ThinkstockPhotos490082526

Vào ngày này, các bạn trẻ thi đua mặc những bộ đồ kỳ quái tự sáng chế hay được may sẵn để vui chơi và cũng để “nhát ma” người khác. Ở nhiều nơi, các người tham dự lễ hội không mặc những đồ ma quái, mà thay vào đó là những bộ cánh của các nhân vật xuất hiện trong phim ảnh như Batman, Superman, Peter Pan v.v.. hay đơn giản hơn là những trang phục giả làm các thứ rau quả trái cây hay những con thú. Dù gì đi nữa, ngày lễ đang dần thu hút sự quan tâm của giới trẻ vì nó khuyến khích giới trẻ sáng tạo để vui chơi giải trí. Nhiều người không thích lễ hội này vì họ đã từng kinh nghiệm những cảnh rùng rợn hay bị kinh hãi quá độ vì những trò nhát ma. Có lẽ nhiều người đã không biết về nguồn gốc tôn giáo của lễ hội này, và họ chắc phải ngạc nhiên lắm khi thấy lễ hội đã đi quá xa cái nguồn cội của nó.

Halloween là từ rút gọn của “All Hallows Eve” trong tiếng Anh, nghĩa là “ngày vọng trước ngày Lễ Các Thánh Nam Nữ”. Từ “hallow” ở đây đồng nghĩa với holy = thánh. Trước thế kỷ X, Lễ Các Thánh được cử hành vào ngày 13 tháng 5 trong mùa Phục Sinh. Thời đó, dân xứ Celtic mừng ngày đầu năm mới vào ngày 1 tháng 11, lúc họ đã thu hoạch xong mùa màng và chuẩn bị cho mùa đông tới. Như dân Việt Nam mừng Tết Nguyên Đán, họ cũng có hội hè long trọng và những nghi thức tưởng nhớ những người đã khuất. Vào năm 835, Giáo hội mới dời ngày lễ các thánh tới ngày 1 tháng 11 với chủ ý biến ngày lễ hội đầu năm của người Celtic thành một ngày lễ Công Giáo.

Việc cầu nguyện cho người chết và niềm tin phục sinh thật ra đã có trong thời Cựu Ước (2 Macabê, 44-46). Khi ấy, dân Do Thái đã tin rằng việc cầu nguyện và dâng hiến lễ vật sẽ làm đẹp lòng Chúa và giúp cho người chết được sống lại. Tập tục đó vẫn được tiếp tục qua thời Tân Ước, khi cộng đoàn các tín hữu tập hợp lại, cử hành nghi thức bẻ bánh và đồng thời nghe lại những câu chuyện sống đạo anh hùng của các thánh tử đạo, hay còn gọi là những chứng nhân anh dũng của đức Tin (từ ‘martyr’ trong tiếng Hy Lạp nghĩa là chứng nhân), dù đã chết nhưng vẫn không tách rời khỏi Nhiệm Thể Chúa Kitô. Dần dần, các cộng đoàn mở rộng việc tưởng nhớ đến những tín hữu đã tử vì đạo nhưng không được biết tới, và đến những tín hữu là chứng nhân sống Tin Mừng nhưng không tử đạo mà sau này thánh Phanxicô Salê gọi họ là các thánh nhân.
Riêng về Lễ Cầu Cho Các Linh Hồn, năm 1048, một tu viện trưởng đã đề xướng cử hành lễ này vào ngày 2 tháng 11 như một liên kết và một nối dài hợp lý hợp tình cho Lễ Các Thánh Nam Nữ. Trước đó, các giáo hội địa phương không có một thánh lễ cầu chung cho các linh hồn, nhưng chỉ cử hành thánh lễ hằng năm vào ngày lễ giỗ cho một người nào đó đã qua đời. Chỉ bắt đầu vào thế kỷ thứ VII, các tu viện mới có lệ cử hành thánh lễ cầu hồn hằng năm cho tất cả những tu sĩ đã chết và lệ đó đã phổ biến ra giáo dân. Vì thế ngày nay, giáo hội dùng hai lễ này để nhắc nhở cho tất cả các tín hữu, còn sống hay đã chết, được hợp nhất với nhau trong một nhiệm thể, và ngày lễ vọng cho hai Lễ Các Thánh và Lễ Các Linh Hồn chính là ngày lễ hội Halloween.

Khi phong trào Cải Cách bắt đầu vào thế kỷ XVI, những người Tin Lành đã dần bác bỏ tín điều các thánh thông công và tập tục cầu nguyện cho người chết. Từ đó, ngày vọng Lễ Các Thánh Nam Nữ (Halloween) không còn cái ý nghĩa nguyên thủy của nó nữa. Halloween đã bị thương mại hóa và biến thành một lễ hội trần tục như Lễ Giáng Sinh. Lễ hội đã mất tính thánh thiêng và người tham dự lễ hội không còn biết đến những vị thánh tốt lành, những mối tương quan gắn bó giữa người sống và người chết cũng như vận mệnh của con người. Lễ hội Halloween ngày nay đã khoác một hình thức mới vang vọng âm hưởng của những ma thuật hay những tập tục mê tín dị đoan về người chết đã có trước thời Kitô giáo.

Bởi thế, các bậc cha mẹ lo lắng khi thấy con mình đang rục rịch chuẩn bị cho ngày hội Halloween. Có nên cho phép hay cấm cản chúng đi chơi với bạn bè trong ngày lễ hội này? Có nên để chúng giả trang thành ma quỷ hay những nhân vật quái đản để hù dọa hay làm kinh hãi người chung quanh? Đã có những ý kiến của các chuyên gia, chẳng hạn cha Joan Maria Canals (L’Osservatore Romano, số báo 30/10/2009), cho rằng lễ hội Halloween ngày nay bằng phim ảnh, đồ trang trí, quần áo hoá trang đang đầu độc giới trẻ bằng cách đưa chúng tiếp cận những hình ảnh phù thủy, thần tiên và một thế giới đầy ma thuật với những cảm giác kinh hãi và chết chóc. Giáo hội Công Giáo tại Ý đã kêu gọi tẩy chay cái lễ hội cổ vũ cho văn hoá tử thần và đã bị thương mại hoá, đồng thời kêu gọi các tín hữu về nguồn bằng cách có những hoạt động lành mạnh hơn và đúng với ý nghĩa của hai ngày Lễ Các Thánh Nam Nữ và Lễ Các Linh Hồn.

Thế nhưng thật là khó cho cha mẹ để nói không với con cái mình khi chúng muốn tham gia lễ hội Halloween, vì đối với chúng lễ hội thật là vui, thật là cuốn hút với những trò chơi vui nhộn, và những lối trang điểm hay mặc trang phục thật lạ mắt, đầy sáng tạo tuy đôi lúc cũng làm cho chúng sợ. Quyết định cho các con tham dự hay không tham dự là tuỳ vào cha mẹ và tuỳ vào hoàn cảnh của từng gia đình, cũng như nội dung của các hoạt động được tổ chức trong ngày đó. Tuy nhiên, điều quan trọng trước tiên mà Cha mẹ cần làm là hướng dẫn cho các con ý nghĩa đích thực của ngày lễ này. Tiếp đến, dạy cho chúng biết cách sống đạo trong mối liên hệ với Thiên Chúa, và dạy cho chúng về sự khác biệt giữa văn hoá sự sống và văn hoá tử thần, về sự hiện diện và hoạt động của ma quỷ. Hãy dạy cho chúng tránh xa những hành động xúc phạm đến Thiên Chúa như cúng kiến quỷ ma, hay cầu cơ lên đồng.

Nhiệm vụ của Cha Mẹ là giữ cho con trẻ được an toàn, giữ sao cho chúng khỏi bị tổn thương tinh thần vì những cảnh quá kinh hãi. Thêm vào đó, cha mẹ có thể giúp con cái lựa chọn những trang điểm, trang phục thích hợp và những nơi có các hoạt động lành mạnh cho ngày lễ này. Lễ hội Halloween được tổ chức mỗi nơi mỗi khác, vì thế, các bậc cha mẹ có thể lâm vào những hoàn cảnh không biết phải quyết định sao, trong trường hợp đó, hãy cầu nguyện cùng Chúa Thánh Thần và đừng quên hỏi ý kiến các linh mục hay người thân quen có kinh nghiệm và uy tín.

Lucas Khổng Kim Quang

Sau hai vụ tự tử, các linh mục tự hỏi về “bầu khí nghi ngờ”

Ngày thứ hai 22 tháng 10 – 2018

sau-hai-vu-tu-tu-cac-linh-muc-tu-hoi-ve-bau-khi-nghi-ngo

150 linh mục ở Bourgogne họp ở Paray-le-Monial trong một khóa đào tạo. Vụ linh mục ở giáo phận Orléans tự tử vừa xảy ra cách đây hai ngày, một tháng sau khi một vụ khác xảy ra ở giáo phận Rouen đã là đề tài của các câu chuyện trao đổi.

Giáo sư François Chiron môn thần học tín điều ở Đại học công giáo Lyon mở tờ giấy nhỏ và đọc câu hỏi ẩn danh: “Làm thế nào sống trong một xã hội không nhận biết sự đặc biệt của mình và cũng không tin vào đó?” Cả phòng im lặng. Ngày thứ hai 22 tháng 10, 150 linh mục thuộc bốn giáo phận Bourgogne về họp ở Paray-le-Monial để theo khóa đào tạo đặc biệt có chủ đề: “Linh mục cho giáo xứ truyền giáo”. Mở đầu linh mục Chiron bình giải: “Ngày nay chiều kích đau khổ tinh thần của Chúa Kitô không còn nữa, mà, sự xấu hổ là sự thương khó Chúa Kitô phải chịu trong những ngày Phục Sinh. Nhưng để trả lời thẳng thắn vào câu hỏi: trong những ngày này, khi chúng ta đi trên xe lửa, người dân nhìn chúng ta với ánh mắt nặng nề và khinh bỉ, tôi không sống dưới chân giá trị linh mục của tôi, vì tôi nhớ Chúa Kitô, Đấng bị cho là kẻ mạo danh, kẻ tội phạm.”

Vào giờ giải lao, ở công viên Chapelains, mặt trời tháng mười chói sáng và lá mùa thu đã bắt đầu đổi màu, các cuộc thảo luận tiếp tục tốt đẹp. Trong đầu tất cả các linh mục là vụ bi thảm xảy ra ở giáo phận Orléans hai ngày trước đó, thứ bảy 20-10 linh mục Pierre-Yves Fumery 38 tuổi kết liễu đời mình. Sự kiện trở nên bi thảm hơn vì cách đây một tháng, linh mục Jean-Baptiste Sèbe, cũng 38 tuổi đã tự tử ở giáo phận Rouen. Mỗi người đều liên quan đến một vụ có hành vi ứng xử “không phù hợp”; linh mục Sebe là với một phụ nữ trưởng thành khi sự việc xảy ra, linh mục Fumery là với cô tuổi vị thành niên – các sự việc chưa dẫn đến việc truy tố -. “Trượt ngã”, “lỗi đạo đức”, “hạnh kiểm không thích ứng”: đó là những chữ được Tổng Giám mục giáo phận Rouen và Orléans dùng để nói với báo chí, không phải là không khó khăn khi nói để tránh các nhầm lẫn với nhiều vụ tai tiếng ấu dâm khác được báo chí đưa ra trong mấy tháng gần đây.

Với hàng loạt khám phá, đã có một bầu khí nghi ngờ chung chung và nhiều linh mục càng ngày càng cảm thấy khó để chịu đựng. Ở nhà ăn của trung tâm, nơi hàng trăm linh mục đến ăn trưa, Tổng Giám mục Hervé Giraud giáo phận Sans-Auxerre cho biết: “Nhiều linh mục đến nói với tôi: ‘Bây giờ bất cứ một ánh mắt nhìn nào, chúng tôi cũng bị buộc tội, bị lên án.” Một lát sau, trong giờ giải lao giữa hai giờ học, cầm ly cà phê trên tay, hai người trong số họ hào hứng thảo luận. Nhưng khi hỏi họ về vụ tự tử của hai linh mục vừa qua thì gương mặt họ nhăn lại, nụ cười méo xệch. “Chúng tôi cũng đang nói về chuyện này…” Và họ bắt đầu nói, chúng tôi có cảm tưởng như hai linh mục giáo phận Dijon này đang muốn nói, đang muốn trút hết cảm xúc đang dâng đầy tràn.

Một xã hội hoàn toàn suy yếu

Người đầu tiên mặc áo chùng cổ la mã, gương mặt còn rất trẻ, cha mới chịu chức ba tháng. Đó là linh mục Jean-Philippe Nollé 27 tuổi, cha không sợ phải nói thẳng. Cha nói: “Tôi hoàn toàn không ngạc nhiên về hai vụ tự tử này. Tôi nghĩ cuộc sống hiện nay của các linh mục không được thăng bằng. Một yếu tố quyết định, đó là tình bằng hữu. Mà bây giờ, trong bối cảnh hiện nay, các tình bạn này luôn bị nghi ngờ. Với cha Fumery thì cuộc điều tra cho thấy không có gì đáng trách về mặt hình sự. Và cha tự tử để xin lỗi về điều này! Điều làm cho tôi khó chịu là có một bầu khí nghi ngờ hiện nay chung quanh các linh mục, mà cũng có nghi ngờ giữa các linh mục và giám mục và người ta đang đổ dầu thêm cho chuyện này.”

Linh mục Mathieu Delestre bạn của cha Nollé hơn cha Nollé 20 tuổi cũng tìm cách để hiểu. Chủ đề sáng nay về tương quan giữa linh mục và quyền uy làm cha suy nghĩ: “Ngày nay trên khía cạnh thể chế mà quyền uy của linh mục dựa trên đó không còn là là điểm quy chiếu chính. Bây giờ, quyền uy này dựa trên nhân cách, trên ảnh hưởng của linh mục nhiều hơn. Vì thế nên khá mất quân bình. Như thế ‘phải xác định vị trí mình là linh mục, nhưng cuối cùng giáo dân lại đòi hỏi mình phải là một người thiện cảm, làm vui lòng họ hơn là thuần túy một linh mục, như thế có những lúc làm cho chúng tôi bị cám dỗ… đến cái chết, cuối cùng là vậy. Việc trong một tháng có hai vụ tự tử thì thật hãi hùng. Tôi khá choáng’, linh mục thở dài, rõ ràng cha bị sốc nặng. Tuổi 38 của các linh mục này không phải là không quan trọng, cha nói tiếp: “Việc bước qua tuổi 40 không hiển nhiên vậy. Chúng ta bị xô ngã qua một phần đời mà phải thấm nhập vào chiều kích ‘một ngày nào đó sẽ kết thúc’. Tôi ý thức chuyện này vì tôi làm tuyên úy bệnh viện trong vòng chín năm, tôi thấy nhiều người sắp chết vì ung thư.”

Một linh mục khác rụt rè đến gần. Cha cũng muốn tham dự thảo luận. Đó là linh mục Patrick Royonnais, 27 năm chịu chức, gần đây cha được bổ về giáo phận Sens-Auxerre, cha cũng muốn tìm hiểu thái độ tận căn của hai linh mục này: “Tất nhiên điều này nằm trong bối cảnh của một tình trạng mong manh của hàng giáo sĩ. Nhưng bất cứ ai tin một chút vào những gì mình làm và đối diện với chính sự mơ hồ của hạnh kiểm của mình khi bị đưa ra giữa nơi công cộng… Làm sao chịu đựng được hình ảnh mình bị xuống cấp đến như thế? Điều này đã xảy đến cho tôi một lần, tôi không biết mình phải phản ứng như thế nào.”

Cha cũng vậy, cha tự hỏi về sự khó khăn hiện nay để hiểu địa vị linh mục của mình: “Theo tôi, điều làm cho chúng tôi mong manh, đó là sự bế tắc giữa con người thật của mình và con người linh mục. Từ sau Công đồng Vatican II, chúng ta có hai cách nhìn đối chọi nhau. Một mặt là cái nhìn hơi “thiêng liêng” về linh mục; một mặt là tầm nhìn của linh mục trong việc phục vụ cộng đoàn.” Linh mục mặc “áo thường” hơi bối rối trước các linh mục trẻ mặc áo chùng mang cổ la-mã: “Khi tôi vào chủng viện giáo phận Lyon, lúc đó còn 1200 linh mục. Có tối đa 20 linh mục mặc áo chùng hay mang cổ la-mã. Bây giờ chúng tôi chỉ có 240. Nếu chúng tôi có mười người không mang dấu hiệu tôn giáo đặc biệt, đó là tối đa. Về khía cạnh bản sắc thì đây là chuyện ngược lại. Khi có ít linh mục, chúng ta nghĩ khẳng định căn tính của mình thì sẽ tốt hơn. Khi căn tính là con đường được chọn để đi ra khỏi cái bẫy xấu… thì tôi nghĩ nó không mạnh lắm.”

Lời giải phóng

Nhưng trước khi suy nghĩ lại về vai trò và cương vị linh mục, thì phải làm gì để đi ra khỏi bầu khí ngờ vực chung chung mà bây giờ đè nặng trên hàng giáo sĩ? Trong lần họp khoáng đại ở Lộ Đức vào ngày 3 tháng 11 sắp tới, các giám mục Pháp sẽ bàn thảo về một ủy ban điều tra độc lập về nạn ấu dâm trong Giáo hội. Theo Tổng Giám mục Hervé Giraud giáo phận Sens-Auxerre, “nếu có một ủy ban thì phải có một cái gì thật sự được quyết định chung: các hiệp hội nạn nhân, các giám mục và chúng ta đồng ý, với sự đóng góp của các chuyên gia độc lập chẳng hạn. Phải lên một hình thức đồng ý chung”. Tuy nhiên ý kiến “phơi bày tất cả” làm cho một số người e ngại. Linh mục Grégoire Drouot, tổng đại diện giáo phận Autun cho biết: “Ở một số lớn giáo phận đã có ban lắng nghe. Phải có một ủy ban thêm? Tôi không biết. Đôi khi mong muốn rọi ánh sáng trên tất cả sự việc, tôi không nói đó là xấu, nhưng tôi tự hỏi.”

Tổng Giám mục Hervé Giraud nhấn mạnh: “Thỉnh thoảng tôi nghe một vài linh mục và giáo dân nói: ‘Đừng nói về chuyện này nữa, chúng ta đã nói quá nhiều’. Nhưng là giám mục, tôi buộc phải nói làm sao để lời được giải thoát. Ngày 15 tháng 9 vừa qua, Tổng Giám mục Giraud đã đề nghị trong giáo phận của ngài nên có giờ đọc lectio sách thánh và đi bộ ở Vézelay, rồi đọc ở Auxerre thư của Đức Phanxicô gởi cho dân Chúa, cùng với ban lắng nghe của giáo phận. Khi đó mỗi giáo dân được mời đến thảo luận với giám mục hay với ban lắng nghe. Từ đó năm người, chính họ là nạn nhân của các vụ lạm dụng đã viết cho ngài. Giám mục Hervé Giraud ghi nhận: “Chúng tôi còn quá rụt rè. Phải tìm các phương tiện để lời được giải phóng nơi những người chưa có thể nói lên. Vậy, phải dành thì giờ riêng cho mỗi nạn nhân. Và không thể nào lấy đi lời của những người mà tôi không biết.”

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

Nguồn tin: Phanxico