Archive | February 2016

Nên rước lễ bằng tay hay bằng miệng?

Đáp:

Đối với một số người, rước lễ bằng tay có vẻ thiếu tôn kính với Mình Thánh Chúa Kitô. Hôm trước ngày chịu nạn, trong lúc lập phép Thánh Thể, Chúa Giêsu “cầm lấy bánh, đọc lời tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ” (Lc 22, 19). Chắc chắn là các môn đệ đã cầm bánh thánh trong tay của mình. Giáo hội cũng đã tiếp tục làm như thế trong suốt mười thế kỷ đầu. Sử liệu không thiếu để minh chứng việc này.

Việc rước lễ bằng miệng chỉ xuất hiện sau đó. Một đàng, Giáo hội chống mọi hình thức ma thuật và tục lệ mê tín dị đoan (thí dụ: chôn bánh thánh trong đất ruộng để mùa gặt được tốt) dẫn đến việc rước lễ bằng miệng. Đàng khác, do người ta ngày càng nhạy cảm về tính chất thiêng liêng của Mình Thánh để rồi đi đến suy nghĩ cho rằng chỉ có linh mục mới có quyền đụng đến bánh thánh.

Rước lễ bằng tay và rước Máu Thánh Chúa được tái lập bởi Công Đồng Vaticanô II.

Ngày nay người tín hữu được tự do chọn một trong hai cách rước lễ. Cách nào hay hơn đối với từng người? Điều cốt yếu là mỗi người tham dự bữa tiệc Thánh Thể và đón rước Mình Thánh Chúa Kitô với tất cả lòng cung kính.

(Trích từ tập sách “40 CÂU HỎI VỀ THÁNH LỄ” của Lm. Giuse Vũ Thái Hòa)

Nguồn gốc và ý nghĩa nhân văn của Tết Nguyên Đán

Tết đến Xuân về không chỉ là niềm khao khát của biết bao đứa trẻ để được xúng xính quần áo mới, được ăn bánh mứt và nhất là được nhận lì xì. Mà nó còn mang một ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Đó là điểm giao thời giữa năm cũ và năm mới, giữa một chu kỳ vận hành của đất trời, vạn vật cỏ cây. Bên cạnh đó là khao khát sự trường tồn cuộc sống, sự hài hòa Thiên – Địa – Nhân, sự gắn kết trong cộng đồng, gia tộc và gia đình. Tết Nguyên đán còn là dịp để hướng về cội nguồn. Đó là giá trị tâm linh, cũng là giá trị tình cảm sâu sắc của người Việt, trở thành truyền thống tốt đẹp.

Nguồn gốc và ý nghĩa nhân văn của Tết Nguyên Đán

Tết Nguyên Đán – hay còn gọi là Tết Cả, Tết Ta, Tết Âm lịch, Tết Cổ truyền, Tết năm mới hay chỉ đơn giản: Tết. “Tết” chính là “tiết”. Hai chữ “Nguyên Đán” có gốc chữ Hán; “nguyên” có nghĩa là sự khởi đầu hay sơ khai và “đán” là buổi sáng sớm. Cho nên đọc đúng phiên âm phải là “Tiết Nguyên Đán”. Tết Nguyên Đán được người Việt Nam gọi với cái tên rất thân thương “Tết Ta”, là để phân biệt với “Tết Tây” (Tết Dương lịch).

Tết Nguyên Đán được tính từ ngày nào?

Do cách tính lịch âm của người Việt Nam có khác với Trung Quốc cho nên Tết Nguyên Đán của người Việt Nam không hoàn toàn trùng với Tết của người Trung Quốc và các nước chịu ảnh hưởng bởi văn hóa Trung Quốc khác.

Vì Âm lịch là lịch theo chu kỳ vận hành của mặt trăng nên Tết Nguyên Đán muộn hơn Tết Dương lịch. Do quy luật 3 năm nhuận một tháng của Âm lịch nên ngày đầu năm của dịp Tết Nguyên Đán không bao giờ trước ngày 21 tháng 1 Dương lịch và sau ngày 19 tháng 2 Dương lịch mà thường rơi vào khoảng cuối tháng 1 đến giữa tháng 2 Dương lịch. Toàn bộ dịp Tết Nguyên Đán hàng năm thường kéo dài trong khoảng 7 đến 8 ngày cuối năm cũ và 7 ngày đầu năm mới (23 tháng Chạp đến hết ngày 7 tháng Giêng).

Nguồn gốc và ý nghĩa nhân văn của Tết Nguyên Đán

Nguồn gốc của Tết Nguyên Đán

Chịu ảnh hưởng mạnh mẽ từ văn hoa Trung Quốc trong hơn 1000 năm Bắc thuộc, Tết Nguyên Đán cũng là một trong những nét văn hóa được du nhập trong thời điểm đó. Theo lịch sử Trung Quốc, nguồn gốc Tết Nguyên Đán có từ đời Tam Hoàng Ngũ Đế và thay đổi theo từng thời kỳ. Đời Tam Vương, nhà Hạ chuộng màu đen nên chọn tháng giêng, tức tháng Dần. Nhà Thương thích màu trắng nên lấy tháng Sửu, tức tháng chạp, làm tháng đầu năm. Nhà Chu ưa sắc đỏ nên chọn tháng Tý, tức tháng mười một, làm tháng Tết. Các vua chúa nói trên quan niệm về ngày giờ “tạo thiên lập địa” như sau: giờ Tý thì có trời, giờ Sửu thì có đất, giờ Dần sinh loài người nên đặt ra ngày Tết khác nhau.

Đến thời Đông Chu, Khổng Tử đổi ngày Tết vào một tháng nhất định là tháng Dần. Đời nhà Tần (thế kỷ 3 TCN), Tần Thủy Hoàng lại đổi qua tháng Hợi, tức tháng mười. Đến thời nhà Hán, Hán Vũ Đế (140 TCN) lại đặt ngày Tết vào tháng Dần, tức tháng giêng. Từ đó về sau, không còn triều đại nào thay đổi về tháng Tết nữa.

Đến đời Đông Phương Sóc, ông cho rằng ngày tạo thiên lập địa có thêm giống gà, ngày thứ hai có thêm chó, ngày thứ ba có thêm lợn, ngày thứ tư sinh dê, ngày thứ năm sinh trâu, ngày thứ sáu sinh ngựa, ngày thứ bảy sinh loài người và ngày thứ tám mới sinh ra ngũ cốc. Vì thế, ngày Tết thường được kể từ ngày Mồng một cho đến hết ngày mồng Bảy.

Nguồn gốc và ý nghĩa nhân văn của Tết Nguyên Đán

Ý nghĩa của Tết Nguyên Đán

Tết Nguyên Đán không chỉ thể hiện sự giao giao cảm giữa trời đất và con người với thần linh trong quan niệm của người phương Đông. Mà thiêng liêng hơn cả đó chính là ngày đoàn viên của mọi gia đình. Mỗi khi Tết đến, dù làm bất cứ nghề gì, ở bất cứ nơi đâu đều mong được trở về sum họp dưới mái ấm gia đình trong 3 ngày Tết, được khấn vái trước bàn thờ tổ tiên, thăm lại ngôi nhà thờ, ngôi mộ, giếng nước, mảnh sân nhà,… được sống lại với những kỷ niệm đầy ắp yêu thương của tuổi thơ yêu dấu. “Về quê ăn Tết”, đó không phải là một khái niệm thông thường đi hay về, mà là một cuộc hành hương về với cội nguồn, nơi chôn rau cắt rốn.

Nguồn gốc và ý nghĩa nhân văn của Tết Nguyên Đán

Tết Nguyên đán với ý nghĩa sâu xa và mang tính thiêng, trang trọng là tiễn đưa năm cũ, chào đón, chúc tụng năm mới sức khỏe con người tốt hơn, sinh kế khá hơn, hạnh phúc cá nhân – gia đình bền vững hơn và khởi đầu từ ý thức hệ nông nghiệp, sau dần tỏa rộng trong đời sống con người toàn xã hội, song vẫn mang ý nghĩa nhân văn tốt đẹp.

Người Việt cho rằng, Tết Nguyên đán là cơ hội để thể hiện đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” một cách sâu sắc, cụ thể nhất. Giá trị hướng về cội nguồn là giá trị tâm linh, cũng là giá trị tình cảm của người Việt với Tết Nguyên đán. Giá trị này đã trở thành nếp sống truyền thống tốt đẹp, bền vững.

Người ta tin rằng, vào dịp Tết Nguyên đán, tổ tiên cũng sẽ hiện diện trên bàn thờ gia tiên, ở nhà thờ họ để chứng kiến lòng thành của con cháu, và từ đó sẽ phù hộ cho con cháu được khỏe mạnh, làm ăn ổn định và sống hạnh phúc trong tình yêu thương giữa ông bà, cha mẹ, con cháu, vợ chồng. Đó là ý nghĩa tâm linh của Tết Nguyên đán.

Khi thắp nén hương, bày mâm cỗ cúng dâng tổ tiên trong dịp Tết Nguyên đán, người Việt mới thấy thỏa mãn và yên lòng trong cuộc sống tiếp theo khi bước vào năm mới.

Tết đến, người Việt chuẩn bị mọi điều kiện sống đầy đủ, có đạo đức, có truyền thống tốt. Chẳng hạn: ăn phải ngon, bổ dưỡng, khác hẳn ngày thường. Mặc phải đẹp, bất kể lứa tuổi nào, bất cứ giới nào: nam hay nữ, nông dân, thợ, kẻ sĩ hay chức sắc, lão bà hay lão ông.

Ai cũng thấy như phải gần gũi nhau hơn, nói những điều hay với ngôn ngữ chọn lọc. Chẳng hạn, Tết là phải chúc mừng nhau: sức khỏe, tuổi tác (trường thọ), chúc “làm ăn bằng năm, bằng mười năm ngoái”… Có phần ngoa ngôn, song vẫn êm tai và thực lòng. Cho nên, Tết đến, người ta vui vẻ, dịu hiền, là cơ hội để hòa giải những bất đồng, “giận đến chết đến Tết cũng thôi”.

Đó là giá trị đạo đức và giá trị thẩm mỹ mà người Việt muốn đạt tới và thường đạt tới. Cho nên, những ngày trong dịp Tết Nguyên đán thực sự là những ngày vui vẻ, hạnh phúc cho tất cả mọi người.

https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%BFt_Nguy%C3%AAn_%C4%90%C3%A1n

 

Tại sao các tín hữu không tự đến lấy bánh thánh?

Đáp:

Các tín hữu không tự động đến lấy bánh thánh, mà nhận bánh thánh từ tay linh mục, phó tế hay từ một thừa tác viên. Ở bữa Tiệc Ly cũng vậy. Chính Chúa Giêsu đã trao ban bánh và rượu cho các môn đệ của mình.

Thánh Thể là ân huệ được ban tặng cho chúng ta. Chúng ta không tự mình cầm lấy được, nhưng đón nhận từ một người khác. Tự mình nhận lấy bánh thánh và rượu thánh có thể sẽ dẫn đến sự hiểu lầm cho rằng chúng ta có quyền nào đó trên các tặng phẩm cao quí này. Không phải thế. Thánh Thể là hồng ân của Chúa, không ai có quyền hoặc có thể chiếm đoạt lấy cho mình. Chỉ có Chúa Kitô ban hồng ân theo ý Người và theo lòng nhân từ của Người.

Ai đón nhận bánh thánh là đón nhận ơn cứu độ, vì người ấy đón nhận chính Đấng Cứu Thế là Đấng hiện diện dưới hình bánh.

(Trích từ tập sách “40 CÂU HỎI VỀ THÁNH LỄ” của Lm. Giuse Vũ Thái Hòa)

 

Chuyện đời cô gái gốc Việt làm mẹ ở tuổi 12

Bài viết được đăng lần đầu tiên trên tờ Cosmopolitan vào tháng 8/2004 với tựa đề “Cô ấy có con với kẻ hãm hiếp mình”. Câu chuyện kể về cuộc đời của Jora Trang – một phụ nữ gốc Việt có thai với kẻ hãm hiếp mình năm 12 tuổi.

 Jora Trang và con gái Meggy

Jora Trang và con gái Meggy

 

Câu chuyện của Jora

Jora Trang là một luật sư về quyền dân sự, 33 tuổi ở San Francisco.

Sự ra đời của đứa con gái là trải nghiệm tuyệt vời nhất cuộc đời tôi. Bác sĩ trao cho tôi đứa bé, con bé trông thật hoàn hảo. Không có lời nào có thể diễn tả được niềm vui sướng của tôi lúc đó. Nhưng khi nhìn về phía mẹ và dì tôi đang đứng ở góc phòng sinh, tôi thấy sự đau đớn trên khuôn mặt họ. Tôi hiểu việc nhìn đứa con 12 tuổi sinh nở khó khăn đến nhường nào đối với họ. Sau khi sinh con gái, tôi được bảo rằng phải giới thiệu chúng tôi là chị em để tránh những chỉ trích, dè bỉu. Vì gia đình, tôi chấp nhận điều đó.

Tôi bị hãm hiếp khi đang ở trong phòng tắm của trường vào một buổi sáng. Lúc đó tôi 11 tuổi. Thực sự, tôi không nhớ nhiều về vụ tấn công. Tôi biết tôi cảm thấy khó chịu và không hiểu những gì đang xảy ra, nhưng tôi cũng không biết phải làm gì để chống lại. Tôi không khóc hay la hét, mà chỉ nhắm chặt mắt. Tôi ngồi lì trong phòng tắm suốt ngày hôm đó, cảm thấy bẩn thỉu và bối rối. Sau ngày hôm đó, tôi quên đi những gì đã xảy ra và không kể cho bất kỳ ai. Phải mất nhiều năm tôi mới hiểu rằng mình đã bị hãm hiếp.

Lúc đó, tôi không biết mình có thể có bầu vì những gì đã xảy ra. Tôi thậm chí còn không biết có bầu là như thế nào. Vài tháng sau, ngực và mông tôi bắt đầu to hơn, nhưng tôi chỉ nghĩ mình đang phát triển giống như các bạn. Sau đó, khoảng 5 tháng sau, tôi cảm thấy có gì đó đang chuyển động trong bụng. Tôi sợ sệt nói với bố mẹ. Họ đưa tôi tới gặp bác sĩ. Nhưng ông ấy chỉ hỏi tôi rất nhiều câu hỏi đầy giận dữ về tôi có bạn trai hay chưa. Tôi cảm thấy vô cùng hoang mang.

 Jora Trang và con gái lúc mới sinh

Jora Trang và con gái lúc mới sinh

Tôi nghĩ rằng mình đã gây ra chuyện gì đó tồi tệ đến mức mọi người phải phản ứng theo cách đó, nhưng tôi vẫn không hề hay biết đó là chuyện gì. Tôi đã hỏi câu gì đó đại loại như “Có chuyện gì vậy?”, nhưng tôi bị chặn lại ngay lập tức, vì thế tôi không bao giờ hỏi lại nữa. Tôi chỉ biết chuyện gì đang xảy ra khi họ đưa tôi đến gặp vị bác sĩ tiếp theo khi phòng khám của ông có những bức ảnh em bé treo trên tường.

Cơ thể tôi ngày càng to hơn và cuối cùng tôi cũng phải nghỉ học. Tôi hiểu rằng việc có thai phải được giữ bí mật. Bố mẹ giấu tôi trong nhà và nói với các anh em của tôi rằng chúng tôi sẽ nhận nuôi một đứa bé. Vì thế chúng chỉ nghĩ rằng tôi đang béo lên. Tôi biết con tôi sẽ được nuôi dạy với tư cách là con của mẹ tôi.

Dù vậy, mang thai vẫn là một trải nghiệm đẹp với tôi. Khi bụng tôi to lên, tôi vô cùng kinh ngạc. Tôi thấy mình xinh đẹp khi có thứ gì đó đang diễn ra trong cơ thể mình. Con gái tôi đạp vào bụng. Tôi đọc sách và chơi nhạc cổ điển cho con bé, vì tôi nghe nói những thứ này có thể giúp con bé thông minh.

Rồi một ngày mẹ tôi đưa tôi tới bệnh viện. Tôi cứ nghĩ rằng vẫn tới gặp bác sĩ như mọi khi, nhưng đó là lúc tôi sinh con. Tôi vỡ ối vào đêm trước, nhưng không hề biết mình sắp sinh. Tôi chẳng nhớ gì đến những đau đớn. Đứa bé của tôi quá dễ thương và hoàn hảo. Theo bản năng, tôi đếm từng ngón chân, ngón tay của con và ngay lập tức dính chặt lấy con bé, mặc dù biết rằng tôi sẽ phải trao con bé cho mẹ. Bà đặt tên con bé là Meggy và nói với tôi: “Hãy quên hết những chuyện này đi và sống cuộc đời của con”.

Nhưng tôi yêu con gái mình, vì thế tôi độc chiếm con bé. Tôi không cho bất cứ ai cơ hội xây dựng mối quan hệ cha mẹ với nó. Tôi nghỉ học 6 tháng đầu tiên để chăm con. Khi tôi đi học trở lại, con bé ở cùng bảo mẫu cả ngày, tôi chỉ chăm sóc con vào các buổi tối. Với mọi người, Meggy là em gái tôi, nhưng tôi luôn xử sự với Meggy như con gái.

Năm 17 tuổi, tôi tới lớp học của con gái để đưa con bé bỏ đi. Cha tôi từng là một người lính trong chiến tranh Việt Nam. Ông luôn hoang tưởng rằng có những âm mưu đang đe dọa cuộc sống của mình. Tôi sợ con gái sẽ không được an toàn khi ở cạnh ông. Vì thế, khi có bằng lái xe, tôi quyết định đã đến lúc phải ra đi.

Đầu tiên, tôi lái xe tới văn phòng lưu trữ của hạt để lấy giấy khai sinh của Meggy. Người ta bảo rằng tôi không có tên trong đó, mà là tên của mẹ tôi. Tôi sợ mình bị nghi bắt cóc trẻ em. Nhưng rõ ràng, tôi là mẹ con bé. Tôi đã lấy cắp gần 1.000 đô la và chìa khóa xe hơi của bố mẹ.

Tôi tới trường con bé vào buổi trưa, nhưng giáo viên nói rằng Meggy không thể đi với tôi. “Tôi là mẹ con bé, tôi sẽ đưa nó đi” – tôi nói. Đó là lần đầu tiên tôi nói ra sự thật đó. Tôi cảm thấy rất tự hào và nhẹ nhõm mặc dù chỉ có giáo viên của Meggy nghe thấy. Sau khi nói với cô giáo của Meggy về ý định tới một nơi nào đó để trú ẩn, cô ấy đã nói chúng tôi có thể sống cùng cô ấy. Chúng tôi ở đó trong 6 tháng. Mặc dù căng thẳng nhưng chúng tôi vẫn học tốt ở trường. Sau đó, chúng tôi chuyển tới San Diego – nơi mà tôi được nhận vào ĐH California. Tôi bắt đầu một cuộc sống mới và bố mẹ tôi cho phép điều đó. Chuyển đi là một chấn thương với Meggy. Con bé vẫn nghĩ ông bà ngoại là bố mẹ mình, vì thế chúng tôi vẫn tới thăm họ mỗi tháng một lần. Bố mẹ để tôi sử dụng chiếc xe. Còn về số tiền tôi lấy cắp, bố mẹ tôi chưa bao giờ nhắc tới.

Vào thời điểm đó, ĐH California San Diego có một chương trình tuyệt vời dành cho cha mẹ đơn thân. Họ cho chúng tôi ở một căn hộ có 2 phòng ngủ. Cuộc sống thật khó khăn khi tôi phải vừa lo chuyện học tập vừa chăm sóc con gái và thường xuyên túng thiếu. Đôi khi chúng tôi còn không có tiền để ăn, vì thế tôi phải ăn trộm đồ ăn từ quán cà phê. Tôi thường cảm thấy kiệt sức, nhưng chưa bao giờ cảm thấy bực bội. Khát khao một cuộc sống tốt đẹp hơn cho Meggy giúp tôi tiếp tục học tập và hi vọng.

Chúng tôi cũng có nhiều giây phút vui vẻ. Tôi thành lập một nhóm kịch dành cho các bé gái châu Á. Chúng tôi đi diễn khắp đất nước, biểu diễn các tiểu phẩm nêu các giải pháp cho bạo lực gia đình, rào cản ngôn ngữ giữa các thế hệ… Meggy là một trong số diễn viên. Thật khó khăn để tìm được những người chấp nhận mối quan hệ mẹ con của chúng tôi, nhưng mọi người ở đây hoàn toàn ủng hộ điều đó.

Meggy và tôi tiếp tục sống như chị em gái vì lợi ích của con bé. Nhưng khi Meggy 12 tuổi – cái tuổi mà tôi đã sinh ra con bé, tôi thấy rằng con gái đã đủ tuổi để hiểu mọi chuyện. Meggy ngốc nghếch, vui vẻ, thông minh và mạnh mẽ. Không có lý do gì để giấu con bé mối quan hệ thực sự của chúng tôi.

Khởi đầu mới

Ngày thứ Bảy mà tôi quyết định nói ra sự thật, người tôi vã mồ hôi, bàn tay ướt sũng. “Mẹ thực sự là mẹ của con”. Con bé bắt đầu khóc và la hét: “Chị đã nói dối tôi cả đời! Chị còn nói dối tôi chuyện gì nữa?” Rồi con bé bắt đầu trải qua giai đoạn cự tuyệt. Nhưng rồi, sau một thời gian, con bé bắt đầu chấp nhận. Một năm sau khi tôi nói sự thật, khi tôi đang ở nơi làm việc, thư ký nói với tôi: “Con gái chị gọi”. Tôi nói: “Gì cơ? Con bé đã nói như vậy à?” Tôi đã rất mừng khi con bé tự nhận mình là con gái tôi.

 

Khi học đại học, tôi được đào tạo trở thành một tư vấn viên đồng đẳng. Tôi thấy mình đủ trưởng thành để giúp đỡ những phụ nữ khác. Nhưng khi việc đào tạo lại tập trung vào những nạn nhân của hiếp dâm, tôi thấy mình như tê liệt. Tôi không muốn sống lại những ngày đó cho tới khi Meggy rời nhà đi học đại học. Tôi không muốn những gì đã xảy ra định hướng cuộc đời tôi: cái cách mà tôi nhìn đàn ông, cái cách mà tôi nhìn con gái, cái cách mà tôi nhìn mọi thứ.

Khi Meggy vào năm thứ hai trung học, chúng tôi chuyển tới Berkeley – nơi mà tôi được nhận vào trường luật. Tôi phải làm 2 công việc một lúc để trang trải cuộc sống, vì thế tôi thỏa thuận với con gái. Tôi nói: “Việc này là vì tương lai của chúng ta. Mẹ sẽ đi học và làm việc hơn 40 giờ mỗi tuần để chúng ta có thể sống ở đây. Con sẽ phải nấu bữa tối”.

Con bé đảo mắt, nhưng cũng đồng ý. Bữa nào con bé cũng nấu ăn. Trong vòng 1 năm, Meggy đã trở thành một đầu bếp giỏi.

Chúng tôi có những giai đoạn khó khăn. Meggy không muốn chuyển tới Berkeley. Con bé tức giận khi phải xa bạn bè. Tôi đã thúc ép con bé rất nhiều vì tội bỏ học và không làm việc nhà. Nhưng cũng có lúc chúng tôi rất vui vẻ.Thời niên thiếu của tôi rất khác so với con bé. Vì thế, khi con gái bắt đầu học trang điểm, tôi nói “Để mẹ thử xem”. Con bé dạy tôi cách uốn mi, nhổ lông mày, thậm chí là làm tóc. Mọi thứ mà con bé trải qua, tôi cũng trải qua. Chúng tôi cùng nhau lớn lên.

Bây giờ khi Meggy đang học đại học ở Bờ Đông thì tôi đang là một luật sư ở Bờ Tây. Tôi có thể làm mọi thứ mà mình muốn để trở lại thời niên thiếu. Tôi tham gia 8 lớp học nhảy một tuần và đi khiêu vũ suốt cuối tuần. Tôi ngồi xuống và suy nghĩ về nhiều thứ – những thứ mà tôi chưa được làm.

Tôi cũng biết mình nhớ con gái đến nhường nào khi phải sống xa con bé. Meggy là một phép lạ bước ra từ một thảm kịch. Đó cũng là điều mà tôi nói với con gái. Tôi không nhìn thấy những tiếc nuối, sự tổn thương hay một cuộc sống đầy khó khăn khi tôi nhìn vào Meggy. Ở đó tôi chỉ nhìn thấy tình yêu thương.

Câu chuyện của Meggy

Meggy Hải Trang, 21 tuổi, sinh viên ngành nghệ thuật biểu diễn.

Khi tôi 6 tuổi, “chị gái” Jora tới trường và nói rằng chúng tôi sẽ chạy trốn. Chị luôn là người gần gũi nhất với tôi trong gia đình, chăm sóc tôi, chơi đùa với tôi, về cơ bản là nuôi dạy tôi, vì thế tôi không hỏi câu nào. Tôi nhớ nhà, nhưng tôi cũng tin tưởng rằng Jora biết điều gì sẽ tốt nhất cho tôi.

Trước năm tôi 12 tuổi, Jora vẫn là chị gái tôi. Khi biết sự thật, tôi thực sự hoang mang. Bỗng nhiên, anh chị lại là bác và dì tôi. Mẹ tôi lại là bà ngoại.

Lúc đầu, mẹ không nói chính xác với tôi là bà bị hãm hiếp. Bà nói rằng năm 11 tuổi, bà đã trải qua một chuyện mà bà không thể hiểu được vì bà còn quá trẻ. Bà có thai tôi. Nhưng tôi cũng không phải là kiểu cần mọi thứ phải được giải thích. Tôi hiểu rằng một đứa trẻ 11 tuổi chẳng thể quyết định việc có thai và những gì xảy ra không phải là lựa chọn của mẹ. Tôi chưa bao giờ muốn biết về bố, bởi vì ông ấy không đáng được biết.

 Hai mẹ con trong lễ tốt nghiệp trung học của Meggy

Hai mẹ con trong lễ tốt nghiệp trung học của Meggy

Tôi biết ơn mẹ vì đã đợi đến lúc tôi 12 tuổi mới nói sự thật. Tôi không nghĩ mình sẵn sàng để đón nhận nó sớm hơn. Tuy nhiên, tôi và mẹ cũng có nhiều mâu thuẫn khi tôi ở tuổi mới lớn. Tôi không thể nói “Chị chỉ là chị em thôi!” như trước khi mẹ bảo tôi phải làm gì đó.

Tôi tốt nghiệp trung học, còn mẹ tốt nghiệp trường luật cùng một lúc. Chúng tôi đã có một bữa tiệc lớn cùng tất cả bạn bè. Có khiêu vũ và món sườn nướng. Mẹ tặng tôi chiếc vòng cổ mà tôi thích. Đó là một ngày tuyệt vời, vì chúng tôi cùng nhau ăn mừng thành tích. Chúng tôi đã đạt tới ngưỡng mà bà vừa là mẹ, là chị, vừa là bạn tôi.

 Jora và con gái trong tiệc sinh nhật lần thứ 20

Jora và con gái trong tiệc sinh nhật lần thứ 20

 

Khi chúng tôi đi cùng nhau, các chàng trai luôn hỏi: “Các bạn là chị em phải không?” Nhiều lần chúng tôi đã cố gắng giải thích, nhưng sau đó chúng tôi thử những cách khác. Họ sẽ nói: “Các bạn sinh đôi phải không?” và chúng tôi đáp lại: “Đúng thế, sao anh biết? Anh thật thông minh!” Nhưng tôi cũng ghét điều đó, bởi vì tôi tự hào về mẹ. Tôi muốn mọi người biết điều đó.

Trong những ngày đen tối nhất, đôi khi tôi nghĩ bản thân mình là một sai lầm, bởi những gì xảy ra với mẹ thật là kinh khủng. Nhưng bà luôn nói với tôi rằng trải nghiệm đó là tích cực, bởi vì bà đã có tôi.

Bằng tình yêu và sự chăm chỉ, chúng tôi đã biến những thứ xấu xí thành những điều tuyệt vời. Chúng tôi có mối quan hệ bạn bè thực sự, khác với mối quan hệ một phía mà người này chăm sóc cho người kia. Và điều đó cũng giúp cả hai chúng tôi. Mẹ tôi là người mạnh mẽ nhất mà tôi từng biết. Tôi không biết bà đã lấy được sự mạnh mẽ từ đâu. Nhưng tôi biết sức mạnh của tôi là từ mẹ.

Theo Nguyễn Thảo

Vietnamnet/Cosmopolitan

Câu chúc kết thúc thánh lễ “Lễ xong, chúc anh chị em đi bình an” có ý nghĩa gì?

Đáp:

Đó là những lời cuối cùng mà chủ tế nói trong thánh lễ. Những lời này không chỉ có mục đích để kết thúc thánh lễ bằng cách giải tán giáo dân, nhưng còn có ý nghĩa sai đi. Linh mục muốn nói:

° Anh chị em vừa nghe Lời Chúa, vừa suy ngẫm và tung hô lời giáo huấn của Chúa Kitô, thì bây giờ hãy đem những lời ấy ra thực hành. Hãy đi làm chứng về điều mình vừa nghe, về điều mình tin.

° Trong thánh lễ, anh chị em đã nhớ rằng Chúa Kitô đã hiến mạng sống mình vì tình yêu, và anh chị em cố gắng noi theo gương của Người. Anh chị em đã lãnh nhận Mình và Máu Thánh Chúa Kitô.

Giờ đây, anh chị em hãy ra đi trong bình an của Chúa Kitô ! Hãy ban tặng sự sống của mình giống như Chúa Kitô đã làm ! Hãy yêu mến tha nhân như Người đã làm gương cho chúng ta ! Hãy yêu thương, tha thứ, và đi gieo niềm hy vọng khắp mọi nơi !

(Trích từ tập sách “40 CÂU HỎI VỀ THÁNH LỄ” của Lm. Giuse Vũ Thái Hòa)

Hạnh phúc không là nhiệm vụ của tình yêu

Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nói, “Tình yêu đích thực thì rất đòi hỏi, nhưng vẻ đẹp của nó nằm chính trong những đòi hỏi mà nó đặt ra”. Bạn có sẵn sàng cho những đòi hỏi này không?

danh-ngon-tinh-yeu-275

Anh ấy khiến tôi hạnh phúc.
Cô ấy làm cho tôi trở nên một con người tốt hơn.
Tôi không thể tưởng tượng ra được cuộc sống mà không có những sự đó.

Ngày mà anh ấy không làm bạn hạnh phúc nữa sẽ như thế nào? Tại một thời điểm nào đó, anh ấy sẽ khiến bạn khó chịu.

Sau một thời gian, cô ấy có thể khiến bạn cảm thấy mình là một người tệ bạc. Bạn có đủ sức mạnh để tự mình trở thành người tốt hơn không?

Chúng ta không bao giờ biết mình còn sống được bao lâu. Chúng ta có thể phải sống không có người đó bên cạnh mình.

Biết tất cả những điều này và cảm nhận được sự không chắc chắn của cuộc sống, bạn vẫn chọn để yêu họ chứ?

Chúng ta sống trong một xã hội đổ vỡ và điều chúng ta sợ hãi nhất là dấn thân rồi không thể thoát và vì thế chúng ta luôn tìm một kế hoạch thoát thân. Hạnh phúc được coi là mục tiêu lớn nhất của cuộc đời và nếu điều gì hay ai đó không làm cho chúng ta hạnh phúc, thì theo quan điểm ấy, chúng ta phải từ bỏ sự đó hay người đó để tìm hạnh phúc ở một nơi khác

Hèn gì tỷ lệ ly hôn rất là cao.

Tôi lớn lên trong một gia đình tan vỡ, theo thống kê thì đó là một nửa của các bạn đang đọc bài này. Bố mẹ tôi ly dị khi tôi lên chín và tôi gặp khó khăn để hiểu tình yêu trong những năm trước tuổi trưởng thành. Đừng nghĩ lầm. Tôi có cha mẹ đáng yêu thương nhất trên đời và tôi biết họ sẽ làm bất cứ thứ gì cho tôi. Tuy nhiên, khi đến lúc tôi bắt đầu có những buổi hẹn hò hoặc đang trong mối quan hệ tìm hiểu với ai đó, tôi không hoàn toàn hiểu yêu là gì.

Tôi tự hỏi làm sao mà người ta lại ràng buộc mình vào một ai khác… mãi mãi? Tôi ngay cả không thể chọn được màu nào tôi ưa thích đừng nói đến việc chọn người chồng!

Khi tham dự một đám cưới của người bạn của gia đình tôi trong mùa hè rồi, vị linh mục tôi mộ mến đã chia sẻ trong bài giảng rằng “Chúng ta không có trách nhiệm để làm cho nhau hạnh phúc, chúng ta chỉ phải yêu thương nhau thôi.”

Vậy tình yêu đích thực là gì và tại sao chúng ta lại quá sợ nó như vậy?

Tình yêu đích thực thì dễ bị tổn thương. Nó đặt mong mỏi, nhu cầu và ước muốn của người khác lên trên trước những mong mỏi, nhu cầu và ước muốn của bản thân. Tình yêu đích thực đòi hỏi sự hy sinh.

Không có gương mẫu hy sinh đích thực nào hoàn hảo hơn là thập giá. Chỉ khi nhìn thấy và biết được tình yêu của Thiên Chúa, Đấng đã trao ban Con Một mình cho chúng ta cách nhưng không, cho từng người một, chúng ta mới có thể bắt đầu hiểu được sự thẳm sâu và vẻ đẹp của một tình yêu hy sinh đích thực.

Tôi cầu xin rằng dù cho quá khứ của bạn như thế nào hoặc nỗi đau mà bạn đã từng gặp phải, bạn sẽ tìm thấy tình yêu đích thực trong mối quan hệ yêu thương giữa  Thiên Chúa và bạn.

Tôi cầu xin rằng bạn học được cách yêu thương bản thân và rồi tìm thấy mình bắt đầu biết yêu người khác trên đường đời.

Tôi cầu xin rằng khi tìm được tình yêu ấy, bạn cũng tìm thấy sự can đảm để sẵn sàng đón nhận và hy sinh. Những hy sinh ấy có thể là khước từ những ham muốn thể lý, dành ước muốn gần gũi này cho đến khi bạn có thể trao ban cho nhau cách trọn vẹn qua bí tích hôn phối. Hy sinh có thể có nghĩa là bạn chịu sự tốn kém của cuộc sống để giữ sự tách biệt với người bạn yêu cho đến khi người ấy trở thành vợ/chồng của bạn. Hy sinh có thể là cam kết thương yêu nhau mãi mãi, thậm chí ngay cả khi người ấy khiến bạn không thể yêu họ.

Tôi cầu xin rằng bạn có thể yêu cả sự không hoàn hảo của người kia và nhìn thấy được vẻ đẹp của việc được thấu hiểu và được yêu thương như bạn là, theo như kế hoạch Chúa đã định đoạt cho bạn.

Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nói, “Tình yêu đích thực thì rất đòi hỏi, nhưng vẻ đẹp của nó nằm chính trong những đòi hỏi mà nó đặt ra”. Bạn có sẵn sàng cho những đòi hỏi này không?


Vài dòng về tác giả

Megan Finegan tốt nghiệp từ Benedictine College với chuyên ngành chính là Tâm lý học và Tội Phạm và chuyên ngành phụ là Xã hội học. Cô ấy có niềm đam mê trong việc tìm cách ngăn chặn sự bất công và giúp đỡ những nạn nhân. Như một điều phối viên 911, cô ấy xem việc phục vụ người khác như niềm đam mê trong công việc của mình. Cô thích khám phá các thành phố mới, thích cà phê, và tìm thấy niềm vui từ những thú vui đơn giản của cuộc sống. Cô hiện đang trong quá trình để xuất bản cuốn sách đầu tiên của mình với người bạn thân nhất là Kaylin Koslosky để truyền bá một thông điệp tình yêu mà các bạn nữ trong tuổi cô rất cần đến.

Theo trongsach.com